vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:
Internet
Truyện ngắn
Kỹ năng sống
Không gian đẹp
Bài hát hay Việt Nam
Tình yêu
Sách hay
Nghệ thuật

Có một câu chuyện kể rằng : Một ngày kia, khi những viên chức Liên hiệp quốc đang sửa chữa, xây cất lại một ngôi nhà thì họ trông thấy trong góc nhà có một cái ổ chuột. Họ bèn dùng dùng khói đuổi mấy con chuột trong đó chạy ra. Một hồi sau quả thật có chuột chạy ra, từng con, từng con một…


Sau đó mọi người nghĩ rằng chuột đi hết rồi. Nhưng khi họ vừa mới bắt đầu dọn dẹp thì thấy hai con chuột nữa đang chen nhau ra khỏi miệng ổ. Sau một hồi cố gắng, cuối cùng hai con lọt ra được. Điều lạ là sau khi ra ngoài ổ, hai đứa không chạy đi liền mà đuổi nhau ở gần lối ra, dường như con này đang muốn cắn đuôi con kia.

Mọi người kinh ngạc lại gần coi thử, thì họ thấy một con bị mù, không thấy gì cả, còn con kia đang cố gắng để cho con mù cắn đuôi nó, để nó kéo con mù đi tẩu thoát.

Sau khi chứng kiến sự việc xảy ra, ai nấy đều xúc động, không nói nên lời. Tới giờ ăn, nhóm người ngồi quây quần và bắt đầu bàn luận về những gì xảy ra giữa hai con chuột.

Một viên chức La Mã nghiêm nghị nói:” Tôi nghĩ mối quan hệ giữa hai con chuột đó cũng giống như giữa vua và quan”. Những người kia nghĩ một hồi rồi nói: “Thì ra thế!” Viên chức La Mã rất lấy làm hãnh diện.

Một người Do Thái khôn ngoan lên tiếng:” Tôi nghĩ mối quan hệ giữa hai con chuột đó giống như là vợ với chồng”. Mấy người kia ngẫm nghĩ một hồi nữa, ai cũng thấy có lý, đồng tán thành. Nói xong, mặt người Do Thái lộ vẻ mãn nguyện.

Một người Trung Hoa, quen với truyền thống rất mạnh mẽ ở Trung Hoa là hiếu thuận với cha mẹ, nói: “Tôi nghĩ mối quan hệ giữa hai con chuột kia cũng giống như tình nghĩa mẹ con”. Những người kia lại nghĩ một hồi nữa, cảm thấy điều này có lý hơn. Họ tỏ ý tán thành lần nữa. Gương mặt người Trung Hoa bộc lộ nét khiêm tốn chuyên nghiệp.

Lúc đó, một người hay làm phúc, đầu óc đơn thuần, đang ngồi dưới đất chống tay lên cằm, nhìn mấy người kia vẻ hoang mang: “Hai con chuột kia sao lại phải có quan hệ với nhau chứ?”

Thời gian bỗng nhiên dừng lại. Cả toán vẻ mặt sững sờ, nhìn về phía người kia, không nói một lời. Viên chức La Mã, người Do Thái, và người Trung Hoa, ba người lên tiếng lúc nãy đều cúi đầu xấu hổ, không dám trả lời.

Thật vậy, tình thương thực sự không dựa vào lợi lộc, tình bạn, sự thủy chung hay huyết thống. Nó không cần một quan hệ nào cả, nó chỉ đơn thuần là tình yêu, tình yêu vô điều kiện.

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ…”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao…”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.

2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.


Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người giản đơn, nhưng mãnh liệt. Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất… Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian…

Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai…

Bạn có nhận ra không, điều mà con người cần nhất chính là “CON NGƯỜI”…

Gần đây gặp phải lỗi này cảm thấy rất bực mình. Biết rõ là lỗi xung đột Flash của trình duyệt nhưng vì bận quá nên cũng đành để đó chờ ngày xử lý. Hôm nay có thời gian ngồi và chỉnh sửa lại một số vấn đề mà M21love đang gặp phải. :)) Ngộp quá! nhiều quá lại thấy lười....hihi!

Sở dĩ Google Chrome hay bị lỗi Shockwave Flash has Crashed do xung đột bản Flash giữa bản Flash cài đặt của máy tính, còn Chrome sử dụng bản Flash riêng. Bình thường, bản Flash của máy tính sẽ được cập nhật cùng với bản Flash của Google Chrome. Tuy nhiên, vào 1 ngày đẹp trời, khi bạn đang vi vu lướt Web xem phim thì thấy trình duyệt bị treo cứng, chậm (Lag) và hiện ra thông báo “Shockwave Flash has crashed” tức là khi đó trình duyệt Chrome của bạn “nổi hứng” nhận cả 2 bản Flash của máy và của trình duyệt dẫn đến tình trạng xung đột Flash.

Để xử lí lỗi này, bạn mở trình duyệt Chrome và gõ vào thanh địa chỉ “about:plugins“, bạn sẽ thấy các tiện ích (plugin) đã được cài đặt trong Google Chrome. Nếu bạn thấy mục Flash giống như hình dưới đây thì có thể khẳng định 100% là lỗi xung đột Flash



Bạn kéo lên nhìn bên tay phải sẽ thấy dấu + và chữ Details (Chi tiết) sẽ thấy rõ 2 bản Flash của Chrome (Chỗ mũi tên) và của hệ điều hành của bạn. Công việc của bạn bây giờ là bấm vào nút Disable (Vô hiệu hóa) chỗ mũi tên trỏ vào, như vậy bản Flash của Chrome đã bị tắt và sẽ ko gây xung đột nữa.



Nguồn bài viết ; Thaomarky.com

Adrian Magu đã vận dụng hình thức tốc độ và quy trình sản xuất được sử dụng trong thiết kế ô tô để tạo ra cảm giác như có một dòng chất lỏng chạy qua những nhánh và lá cây, mang lại cảm giác chuyển động cho cây mặc dù cây đang ở trạng thái tĩnh.


Nhà thiết kế Adrian Magu danh tiếng đã kết hợp sở thích của mình cho "tất cả mọi thứ thành màu xanh lá cây" với kinh nghiệm của mình trong ngành công nghiệp ô tô để tạo ra cây cảnh Kasokudo mang đầy tính nghệ thuật và phong cách hiện đại.


Kasokudu là một sự kết hợp tuyệt vời của hình thức và chức năng. Adrian Magu đã vận dụng hình thức tốc độ và quy trình sản xuất được sử dụng trong thiết kế ô tô để tạo ra cảm giác như có một dòng chất lỏng chạy qua những nhánh và lá cây, mang lại cảm giác chuyển động cho cây mặc dù cây đang ở trạng thái tĩnh.


Quy trình sản xuất tiên tiến hiện đại của người trồng và các yếu tố cách điệu dùng hình ảnh in 3D của núi, trái ngược hoàn toàn với sự bình dị của nghệ thuật trồng cây cảnh truyền thống, tuy nhiên quy trình hiện đại này phải mất hàng thế kỷ.


Đại diện cho một sự kết hợp hoàn hảo của công nghệ tiên tiến và vẻ đẹp quyến rũ của thiên nhiên, Kasokudu là một phần rất thú vị cho những ai muốn làm phong phú cho ngôi vườn cảnh của mình.


Có một công thức đảm bảo rằng bạn có thể tự phát triển trí thông minh và làm tăng thêm khối kiến thức cho mình. Công thức này tuy rằng đơn giản nhưng không phải dễ, nó yêu cầu rất nhiều sự nỗ lực từ phía bạn.
“Điều tuyệt vời nhất một người có thể làm là giúp người khác trở nên hiểu biết hơn.” - Charlie Munger

“Đi ngủ với cái đầu thông minh hơn so với khi thức dậy trước đó.”— Charlie Munger
Rất nhiều người chỉ đơn giản là sống mà không có chút tiến bộ nào về sự khôn ngoan và trí thông minh. Vì sao lại thế? Chỉ đơn giản là vì họ không làm những việc họ nên làm. Chỉ đơn giản là về nhà sau khi tan sở, ăn uống, xem phim… cho đến giờ đi ngủ. Thực sự thì những điều đó chẳng thể nào khiến mọi người thông minh hơn.

Dĩ nhiên là ngày tiếp theo khi đi làm bạn vẫn còn nhớ nội dung của những bộ phim Hàn Quốc hay những chương trình truyền hình. Thế nhưng đó không phải là tích lũy kiến thức mà là một loại thuốc an thần làm tê liệt não bộ mà thôi.

Nếu bạn muốn tích lũy kiến thức thì điều đó là không khó. Có một công thức đảm bảo rằng bạn có thể tự phát triển trí thông minh và làm tăng thêm khối kiến thức cho mình. Công thức này tuy rằng đơn giản nhưng không phải dễ, nó yêu cầu rất nhiều sự nỗ lực từ phía bạn.

Công thức này có thể gọi là Công thức Buffett, lấy tên của Warren Buffett với mối quan hệ lâu dài cùng Charlie Munger tại Berkshire Hathaway. Hai người này là sự kết hợp vĩ đại của não bộ, có thể nói họ là cỗ máy học hành.

Khi nhắc đến đối tác và bạn lâu năm Charlie Munger, Warren Buffett nói rằng “Chúng tôi là một sự kết hợp hoàn hảo, giống như việc tôi có thể nhìn và ông ấy có thể nghe vậy.”

Chúng ta có thể học giống họ. Không phải họ thông minh vì họ là tỷ phú mà hoàn toàn ngược lại, họ là tỷ phú vì họ thông minh. Quan trọng hơn nữa là họ không ngừng nuôi dưỡng và phát triển sự thông minh đó.

Làm thế nào để thông minh hơn?

Đọc.Và đọc.

Warren Buffett chia sẻ “Tôi chỉ ngồi trong văn phòng và đọc suốt ngày” . Ông ước tính 80% thời gian làm việc trong ngày ông dành cho đọc và suy nghĩ. Charlie Munger thấy rằng không dễ dàng để tìm được một mối quan hệ mà trong đó hai người chỉ đọc và đọc như hai người họ.

Khi được hỏi làm thế nào để có thể thông minh hơn, Buffett đã cầm lên một tập giấy dày và nói “ đọc 500 trang như thế này mỗi ngày. Đó là cách để tích lũy kiến thức, bồi dưỡng sự thông minh.”

Tất cả chúng ta, ai cũng có khả năng làm điều đó nhưng không phải ai cũng có sự nỗ lực để duy trì.

Một người làm theo lời khuyên của Buffett và hiên nay đang làm việc cho hãng đầu tư huyền thoại, đó là Todd Combs. Sau khi nghe Buffett chia sẻ, anh bắt đầu đọc và theo dõi số lượng trang sách cũng như nội dung kiến thức anh đọc mỗi ngày.

Tạp chí Omaha World-Herald nói về hoạt động đọc sách của Comb: Cuối cùng thì việc tìm sách, tìm nguồn và đọc đã trở thành một thói quen, một hoạt động rất tự nhiên. Với sự nghiệp đầu tư, anh đọc 600-750 trang hay thậm chí là 1000 trang mỗi ngày. Comb phát hiện ra rằng công thức của Buffett thực sự có hiệu quả, giúp anh có khối kiến thức lớn hơn mỗi ngày và còn hỗ trợ trong công việc: tìm hiểu về các cuộc đầu tư tiềm năng.

Không chỉ thế mà cách bạn đọc cũng có một vai trò quan trọng.

Bạn cần suy nghĩ một cách khách quan mà không áp đặt bất cứ điều gì. Cần có một tư duy rõ ràng đối với lập trường của bản thân.

Trong cuốn sách “Làm việc vất vả hơn: Sự thành công của những quan hệ đối tác vĩ đại”, Buffett đã dành lời nhận xét cho tác giả Michael Eisner: Hãy nhìn xem, công việc của tôi về cơ bản là thu thập càng nhiều kiến thức càng tốt, đôi khi biến kiến thức đó thành hành động trong cuộc sống. Và Charlie được các con của mình gọi là cuốn sách biết đi.

Không ngừng học hỏi

Eisner đã nói rằng:

Có lẽ đó là lý do giải thích vì sao cả hai người đều thấy rằng họ không nên ở cùng một thành phố hay làm việc trong cùng một công ty. Bởi vì nếu thế, họ sẽ nói chuyện với nhau suốt ngày mà không đọc gì cả. Munger cho rằng đó là một phần của một chương trình giáo dục cơ bản cho những người đàn ông điều hành những công ty lớn nhất thế giới .

Munger nói vui rằng “Tôi không thể nào nghĩ ra được bất cứ doanh nhân nào giỏi học hơn chúng tôi”. “Và nếu chúng tôi không còn học gì nữa thì sẽ không có được bất cứ kết quả tốt nào. Hiểu được điều đó, chúng tôi dành thời gian tốt nhất trong ngày để đọc, để học, để hiểu biết hơn, đó không phải là hình mẫu phổ biến trong giới kinh doanh.”

Nếu bạn nghĩ rằng họ thường xuyên ngồi trước cái màn hình máy tính để theo dõi những con số và những biến động thì bạn nhầm to. Warren tiết lộ “ Chúng tôi không đọc về ý kiến của người khác. Cái chúng tôi muốn là thực tế, những sự kiện thật, và rồi suy nghĩ về chúng”. Khi nhắc đến vấn đề suy nghĩ thì họ đều cho rằng không ai có khả năng nghĩ tốt hơn người còn lại. Warren thì nói rằng Charlie có “cái đầu 30 giây” tốt nhất mà ông từng gặp. Chỉ với 30 giây, Charlie đã nắm được vấn đề mà ông vừa nhắc đến.

Munger thấy rằng kiến thức tích lũy của ông là do chính tự ông xây dựng chứ không phải là tự nhiên, là khả năng thiên phú. Munger chia sẻ với 1 nhà báo rằng
“Cả Warren và tôi đều không đủ thông minh để đưa ra quyết định mà không hề suy nghĩ về nó. Thực ra thì chúng tôi đưa ra quyết định khá nhanh nhưng đó là nhờ khoảng thời gian mỗi ngày chúng tôi dành cho việc đọc và suy nghĩ.”
Thời gian ở đâu để đọc?

Tìm thời gian để đọc không hề khó như bạn nghĩ. Một cách khá đơn giản đó là tự cho mình 1 tiếng đồng hồ mỗi ngày.

Buffett đã kể một câu chuyện trong cuộc phỏng vấn cho cuốn sách viết về ông, The Snowball:

Charlie khi còn là một luật sư trẻ kiếm được khoảng 20 USD mỗi giờ. Anh ta tự hỏi ai là khách hàng có giá trị nhất và câu trả lời Charlie đưa ra là chính anh ta. Vì thế Charlie tự bán cho mình 1 tiếng mỗi ngày. Mọi người nên làm như thế, trở thành khách hàng của chính mình.

Hãy nghĩ đến chi phí cơ hội của 1 tiếng đồng hồ. Bạn có thể kiểm tra Facebook, đọc vài tin tức, đọc vài cái mail trong khi giả vờ là đang tập trung vào công việc chính trong ngày của bản thân. Mặt khác, bạn có thể dành khoảng thời gian đó để thúc đẩy và phát triển chính mình. Ban đầu thì sẽ tốt cho bạn trong trường hợp đa nhiệm vụ. Nhưng về lâu dài, đầu tư thời gian công sức để học thêm điều mới mới có thể giúp bạn tiến xa hơn.

Munger luôn muốn phát huy bất cứ điều gì ông làm cho dù có làm thu nhập mỗi năm của ông bị giảm xuống. Và ông luôn dành thời gian để chơi những trò chơi tiêu khiển và phát triển.

Đọc chỉ là một phần nhỏ của công thức. Chỉ đọc thôi thì không đủ. Charlie Munger nói rằng:”Chúng tôi đọc rất nhiều, Tôi không hề quen biết một ai thông minh mà không đọc nhiều sách. Thế nhưng chỉ thế thì chưa đủ: Bạn cần phải đủ nhạy cảm để nắm bắt được những ý chính hữu ích, Nhiều người chỉ biết đọc mà không biết cách nhặt ý hay thậm chí có thể nhặt ý mà không biết bước tiếp theo phải làm gì với nó. “

Mortimer Adler nhận xét về lợi ích của kiến thức trong “Đọc sách như thế nào” : Người nói rằng anh ta biết anh ta đang nghĩ gì nhưng không thể diễn đạt nó thường là những người chẳng biết gì”

Liệu rằng bạn có thể giải thích những điều bạn biết cho người khác không? Hãy chọn một điều mà bạn có thể nắm bắt, hiểu và ghi nó ra giấy để giải thích cho 1 người nào đó bên cạnh.

Là tự nhiên hay là tự mình?

Một cách khác để thông minh hơn ngoài việc đọc là dành thời gian bên cạnh những người không sợ thách thức ý kiến, quan điểm của bạn.
“Trở thành một người không ngừng học hỏi thông qua đọc, và đọc. Hãy nuôi dưỡng trí tò mò của bản thân và biến nó thành một công cụ giúp bạn thông minh hơn mỗi ngày.” — Charlie Munger

Chuyện kể rằng cách đây đã lâu, có một cô bé con nhà giàu đang chuẩn bị đi ngủ. Cô đang cầu nguyện, bỗng chợt nghe có tiếng khóc thút thít nghẹn ngào đâu đó ngoài cửa sổ. Tuy hơi sợ hãi một chút, cô cũng đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài.


Ngoài kia, một cô bé khác lang thang không nhà, có lẽ cùng độ tuổi với cô, đang đứng núp mình dưới hành lang. Trái tim cô cảm thương cho cô bé nhà nghèo không nhà, có thể cô ấy sẽ chết cóng ngoài trời đông lạnh giá, vì ngay cả cái chăn cô ấy cũng không có, chỉ che đỡ bằng tờ báo cũ mà người ta vứt đi.

Cô bé nhà giàu chợt nghĩ ra một ý tưởng thật tuyệt vời, gọi cô bé nghèo khó và nói: “Này, hãy đến cửa chính nhà tôi nhé”. Cô bé nghèo giật mình hoảng hốt đến nỗi quên cả gật đầu đáp lại.

Cố gắng thật nhanh, cô bé nhà giàu chạy xuống nhà và vào tủ của mẹ mình, cô lấy ra một cái chăn bông cũ và tìm thêm một cái gối. Cô đi từ từ ra cửa chính nhà mình, cố gắng không đạp lên cái chăn quá khổ. Cuối cùng, khi cô mở cánh cửa, cả hai thứ đều rơi cả xuống đất. Ngoài kia, cô bé nghèo khổ đang đứng đó, nhìn có vẻ hơi sợ sệt.

Cô bé nhà giàu mỉm cười thân thiện, và đưa cả chăn lẫn gối cho cô bé nghèo. Nụ cười của cô càng tươi hơn khi cô nhìn thấy vẻ mặt thảng thốt ngạc nhiên và vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt người bạn nghèo khó. Cô trở lại nhà, lên giường ngủ với niềm vui và thật sự thỏa lòng.

Buổi sáng hôm sau, có tiếng gõ cửa. Cô bé nhà giàu chạy như bay xuống mở cửa, hy vọng rằng đó là cô bé nhà nghèo hôm qua. Quả đúng như vậy, người bạn kia đang đứng đó. Khuôn mặt cô bé nhìn hạnh phúc lắm, cô ta mỉm cười: “Tôi nghĩ chắc bạn muốn tôi trả những thứ này lại”.

Cô bé nhà giàu định nói rằng bạn cứ việc giữ những thứ ấy, nhưng một ý nghĩ khác chợt đến khiến cô nói, “Đúng vậy, tôi muốn bạn trả chúng cho tôi”.  Gương mặt cô bé nghèo lộ vẻ thất vọng. Đây rõ ràng là một câu trả lời không được mong đợi. Cô bé miễn cưỡng đặt chiếc chăn và gối xuống, định quay bước đi, nhưng cô bé nhà giàu chợt nói lớn: “Đợi đã! Bạn đứng đó chờ chút nhé!”.

Cô bé nghèo quay lại thì thấy người bạn giàu có đã chạy lên cầu thang và đi xuống một hành lang rộng. Nghĩ rằng cũng chẳng có ý nghĩa gì khi đứng đây chờ, cô quay bước định đi. Khi cô vừa bước ra đến bậc cửa, cô thấy có ai đó vỗ vào vai mình. Quay lại, thì ra là cô bé nhà giàu. Cô ta đẩy một chiếc chăn và gối mới về phía cô bé nghèo. Cô ấy nói: “Cầm lấy cái này đi”, đây là những thứ của cô đang dùng, làm bằng lụa và bên trong được độn bằng lông ngỗng.

Khi cả hai đều lớn lên, họ không có dịp để gặp nhau nhiều, nhưng họ luôn nhớ đến nhau. Vào một ngày nọ, cô bé nhà giàu thuở xưa, nay đã là một quý bà giàu có, nhận được một cuộc điện thoại. Đó là cuộc gọi của một luật sư, ông ta nói cần gặp bà có việc.

Khi bà đến văn phòng luật sư, ông kể cho bà những việc đã xảy ra. Cách đây 40 năm, khi đó bà mới 9 tuổi, bà từng giúp một cô bé nghèo khó trong lúc cần thiết. Cô bé nghèo ấy đã lớn lên, và trở thành một người phụ nữ trung lưu, có chồng và hai con. Bà ấy vừa qua đời cách đây không lâu, và trong di chúc, bà ấy để lại cho người đàn bà giàu có này một thứ. Ông luật sư nói: “Và, đây là vật thật khác thường. Bà ta để lại cho bà một chiếc chăn và một chiếc gối”.

"Sự tôn trọng không đến từ công việc mà bạn đang làm, 
nó đến từ cái cách mà bạn đang làm công việc đó ".

Tôi rúc đầu vào gối, đầu nặng trĩu tuyệt vọng. Chẳng lẽ với tôi đây là cả cuộc đời còn lại. Tôi, hai năm sau khi ra trường, đang bỏ cả ngày tháng cho một công việc hoàn toàn không thích hợp, lương thấp mà cũng chẳng có tương lai. Đã nhiều lần tôi cố không nghĩ đến câu hỏi này, nhưng cảm giác chán nản đó đã không tài nào thoát ra được.

Sáng hôm sau, tôi cố lết ra khỏi giường để đến chỗ làm. Hôm nay có một vài người mới – họ là những người làm công tạm thời, lương còn thấp hơn nhiều so với nhân viên chính thức như chúng tôi. Sau một lúc làm việc, ánh mắt tôi chú ý đến một người. Anh ta có vẻ lớn tuổi nhất trong số họ, mặc bộ đồng phục. Đó là điều đặc biệt vì công ty chúng tôi không hề có đồng phục. Thật ra, họ cũng không biết chúng tôi ăn mặc như thế nào. Anh ta mặc một chiếc quần thẫm màu thẳng nếp với chiếc áo xanh lao động, trên ngực túi còn may ngay ngắn cả bảng tên. Có lẽ anh ta tự mua cho mình bộ đồng phục đó.

Tôi quan sát anh trong suốt ngày hôm đó, và cả những ngày kế tiếp khi anh còn làm việc với chúng tôi. Anh không bao giờ đi trễ hay sớm, chính xác như một chiếc đồng hồ vậy. Với một công việc hết sức bình thường, anh làm việc rất cần mẫn, chuẩn xác với một sự cẩn trọng đặc biệt. Anh hòa nhã thân thiện với tất cả mọi người nhưng không bao giờ nói chuyện trong lúc làm việc.

Đến giờ cơm trưa, trong khi chúng tôi đến nhận phần ăn của mình tại quầy phân phát, anh lại lặng lẽ lôi trong túi đồ một hộp cơm cũ kỹ bằng inox, và sau mỗi bữa ăn chỗ của anh lúc nào cũng sạch sẽ. Và dĩ nhiên, lúc nào anh ta cũng trở lại công việc đúng giờ. Có thể nói anh là một người làm công mà bất cứ ông chủ nào cũng đều hài lòng. Chúng tôi đều có những suy nghĩ như vậy, anh không chỉ tốt mà thật sự đáng khâm phục.


Rồi công việc tạm thời đó cũng chấm dứt, anh rời công ty rồi đi đâu không rõ. Nhưng đối với cuộc đời tôi, anh đã hoàn toàn thay đổi cách suy nghĩ của tôi .

Tôi không mua cho mình bộ đồng phục, cũng không có hộp cơm trưa nhưng tôi bắt đầu đặt ra cho mình những nguyên tắc. Tôi bắt đầu tập làm việc như một doanh nhân chuẩn bị kỹ càng cho hợp đồng của mình, và rồi tôi được người quản lý đề bạt lên chức vụ cao hơn. Vài năm sau, tôi chuyển đến một công việc tốt hơn ở một công ty khác.

Cuối cùng, tôi cũng tự đứng ra lập công ty riêng. Cho đến mãi sau này, những thành công của tôi đều đến từ sự cần mẫn và may mắn của mình, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ điều may mắn lớn nhất của tôi là bài học tôi đã học được từ người công nhân kỳ lạ năm xưa : SỰ TÔN TRỌNG KHÔNG ĐẾN TỪ CÔNG VIỆC MÀ BẠN ĐANG LÀM, NÓ ĐẾN TỪ CÁI CÁCH MÀ BẠN ĐANG LÀM CÔNG VIỆC ĐÓ. 


Giao thông giúp thành phố vận động. Nhưng nhu cầu đi lại quá lớn khiến hệ thống giao thông không còn đảm bảo. Bộ phim nói về những thách thức mà các đô thị lớn phải đối mặt để giải quyết bài toán giao thông đang ngày một khó khăn hơn. Bộ phim đưa người xem tới với đội bảo dưỡng những cây cầu khổng lồ, tham quan bãi đỗ xe thông minh, hệ thống tàu cao tốc, nhà ga ngầm, v..v… 

Các kỹ thuật và giải pháp khác được sử dụng nhằm phần nào giải quyết vấn đề giao thông cũng được đề cập, như trung tâm điều khiển giao thông, thiết bị cảm biến đếm xe không dây, hệ thống xe đạp chia sẻ (bike sharing system), hay việc điều hành hệ thống xe buýt đồ sộ. Tất cả cho thấy những nỗ lực của con người ở khắp nơi nhằm đảm bảo hoạt động của những thành phố lớn bằng việc giữ cho giao thông hoạt động hiệu quả nhất có thể. 


Transport Tales 
How Cities Work
Electric Sky Productions

Bản quyền thuộc về Electric Sky Productions.
ACUD.VN/ThuVienXayDung.net biên soạn phụ đề tiếng việt.

Có câu "Có thờ có thiêng, có kiêng có lành” - kiêng kỵ những điều cấm phạm phải trong tâm linh để tránh gặp những điều bất trắc.

- Những ngôi nhà bằng gỗ khi có máu (cả người hay động vật) bám trên thân gỗ thì nên thay đổi, hoặc không nên ngủ gần đó.

- Khi đi ngang những con sông, suối, ao, hồ không rõ nguồn gốc tuyệt đối không nên vứt đồ cá nhân mình xuống, nếu vô tình bị rớt mà có thể lấy lại được thì nên lấy lại => Vì bỏ lại sẽ dễ mắc duyên âm, nếu tại nơi đó có vong.

- Lúc ngủ ko nên quay chân hoặc quay đầu ra cửa (tư thế dành cho người chết). Tuyệt đối không quay chân vào bàn thờ (bất kính với bề trên).

- Nhà có người chết ngoài đường khi nhận xác về không nên cho xác vào nhà => nếu có vong khác chiếm lấy xác thì rất nguy hiểm.

- Trong nhà có người chết vì treo cổ, thì khi lấy tử thi xuống, lấy sợi dây đó đốt ngay => đó được coi là sợi dây oan nghiệt, nếu không đốt đi thì nó vẫn luẩn quẩn quanh nhà, và cứ mỗi năm thay phiên nhau chết.

- Sau khi an táng người chết, trong vòng 1 tháng, ban đêm nếu có ai gọi tên mình thì tuyệt đối không được trả lời, không được mở cửa, không được thưa gởi gì hết. Thông thường người chết vì quá thương tiếc người thân của mình nên về bắt người thân đi theo.

- Nếu đi đám ma, lỡ người quá cố ấy có xinh gái hay đẹp trai thì không được khen => Vì nếu khen thì họ sẽ đi theo mình.

- Người nào có tang (khăn tang) trong người thì không nên tới nhà những người bạn hay người thân vì sẽ "lây" cái tang và đem điều không may đến cho họ.

- Khi đi đến qua những nơi vắng vẻ, không ngoái cổ quay đầu nhìn lại phía sau, dù có cảm giác “hình như” có người đang đi theo mình hoặc gọi tên mình. Vì đó có thể do ma quỷ trêu chọc.

- Khi lên giường ngủ không để mũi dép hướng về phía giường, nếu không ma quỷ nhìn thấy sẽ đoán rằng có người sống đang nằm trên giường và chúng sẽ lên giường ngủ chung với bạn.


- Không cắm đũa đứng giữa bát cơm, vì đó là hình thức cúng tế, cũng giống như kiểu thắp hương, dễ dẫn dụ ma quỷ vào nhà ăn chung.

- Không chụp ảnh vào ban đêm, bởi ma quỷ luôn lảng vảng chung quanh đó sẽ “vô hình” vào ảnh chung với người sống, đó là điều không tốt.

- Không nên phơi quần áo trong phòng ngủ hay trong nhà ban đêm => tạo điều kiện cho hồn ma vào nhà trú ngụ, thổ địa không nhìn ra được.

- Không may vá, mua đinh, chải tóc, soi gương vào ban đêm. May vá, mua đinh => Mang điềm xui tang tóc đến. Chải tóc, soi gương => dễ bị vong theo.

- Không ăn vụng đồ cúng, vì đó là đồ dành cho ma quỷ, nếu chưa cúng và cầu xin mà lấy ăn sẽ rước tai họa vào mình.

- Đi đường nếu gặp tiền lẻ hay những vật dụng cá nhân của người khác không nên lượm lặt dù là mục đích gì. Thông thường một số người đang gặp hạn người ta giải hạn bằng cách vứt bỏ những thứ ấy xem như vứt bỏ cái xui của họ, nếu mình nhận lấy thì sẽ lãnh lại cho họ.

- Nếu đi đường khuya vắng không thấy người mà nghe tiếng gọi tên mình thì đừng trả lời.

- Đừng bao giờ thề thốt hay hứa hẹn với người đã chết rồi không làm.

- Vào nghĩa trang không nên bình phẩm, chê khen ảnh, tên, bia mộ người đã khuất.

- Khi đi dự đám tang về nên hơ người bằng lửa ấm, thay quần áo và hạn chế tiếp xúc với trẻ nhỏ.

- Những ai cúng giải hạn hằng năm, nơi làm lễ cúng là những ngã ba, tư đường thì trong vòng một năm không nên đặt chân đi ngang qua nơi đó. Vì thế khi chọn nơi cúng hạn nên chọn những nơi ít thường xuyên lui tới nhất.

- Ai đã lầm lỡ phá bỏ thai nhi con mình thì hãy đặt cho bé cái tên và đem lên chùa gửi.

- Nếu trước nay chưa cúng cô hồn bao giờ do không có điều kiện thì không cúng luôn, chớ nên cúng rồi lại bỏ.

- Đi đường gặp tai nạn thì không nên trầm trồ, bình luận, nếu đã không giúp đỡ, không phận sự thì nên im lặng.

- Với các bạn nữ vào những ngày "ấy" không nên đi đến những nơi linh thiêng, xem bói và không nên qua lại trước bàn thờ.

- Nhà có con nhỏ không nên cho bé đi viếng nghĩa trang hay dự tang lễ.

- Đặc biệt với con gái, phụ nữ nên hạn chế để quần áo ngoài trời vào ban đêm, đặc biệt là đồ "nhỏ" => Dễ mắc duyên âm.

- Vào ban đêm tránh soi mình dưới mặt nước.

- Đi trên đường trời tối nên tránh đùa giỡn, gọi tên nhau lớn tiếng và nhắc đến ma qủy, nếu không ma quỷ sẽ ghi nhớ tên người được gọi, đó là điềm xấu.

- Những vật dụng cá nhân của người đã chết nên chôn theo hoặc đốt bỏ không nên giữ lại để tiếp tục sử dụng.

- Tuyệt đối không nên tắm ở những ao, hồ, sông suối đã có tai nạn chết người => dễ bị vong bắt theo.

- Khi đang trong quá trình xây dựng nhà cửa, nếu giữa chủ nhà và thợ xây xảy ra xích mích nên lưu ý kẻo bị họ thư ếm vào nhà. Cách giải: kết thúc thi công, ăn trộm 1 món đồ của họ không để họ biết.

- Tránh tiếp xúc chơi bùa ngải nếu không hiểu thấu đáo, không nên uống các loại Bùa mà các "Thầy Pháp" ban cho.

- Người không quen thân thì đừng tiết lộ ngày tháng năm sinh, giờ sinh, tên tuổi cho họ biết.

- Nhà có người mất nên đi xem giờ để tránh trúng giờ độc gây ra hiện tượng trùng tang.

- Thực hiện làm ăn hay làm những việc mang tính chất đại sự nên xem ngày để tránh nhằm vào ngày Tam Nương => Tan nát, bất thành.

- Khi ăn uống nên hạn chế gõ, khua chén đũa.

- Phụ nữ có thai hạn chế đi ăn cưới, đi dự đám tang.

- Nếu hái lộc xuân nên chọn những cây nhỏ, tán cây nhỏ chớ nên hái ở những cây cổ thụ um tùm, gần đền, chùa, miếu...

- Với Ngải thì ta có thể mang theo vài tép tỏi bên mình khi đi đường xa để tránh bị kẻ xấu hại.

- Khi tham gia chơi cầu cơ (bói chén), gọi hồn nên trật tự và phải đảm bảo an toàn cho mình nếu có người bảo lãnh...

- Có câu: Chim sa cá luỵ, thế nên gặp những con vật trong hoàn cảnh đó không nên chiếm hữu nó và đem về nhà.

- Buổi tối không chơi năm mười (hay còn gọi là cút bắt). Khi chơi, xui xẻo sẽ bị ma giấu và nó cho ăn đất cát.

- Không cho mèo lạ vào nhà sanh đẻ, coi chừng chuột không cho nó cắn gối đầu nằm => hai cái này luôn mang điềm gở cho chủ nhà.

- Các nghệ nhân khi tạc tượng Phật thì chú ý bàn tay của Phật, nếu lỡ tay làm gãy thì không bao lâu ngón tay của họ cũng gãy theo.

- Không treo chuông gió ở đầu giường vì tiếng chuông sẽ thu hút sự chú ý của ma quỷ, khi ngủ sẽ dễ bị chúng xâm nhập quấy phá.

- Không hù dọa người khác khiến họ giật mình “hồn bay phách lạc” dễ bị ma quỷ xâm nhập.

- Cây đa là nơi hội tụ âm khí, ma quỷ rất thích những chỗ như vậy, cho nên kỵ đứng, ngồi, nằm, trốn… ở đó.

- Nơi góc tường xó tối là những chỗ ma quỷ thường tụ tập nghỉ ngơi, không nên đến gần những chỗ ấy.

Xem thêm bài viết: http://tinchieu.com/49-dieu-kieng-ky-trong-tam-linh-khong-duoc-pham-phai-567.html

Có những thứ khi bạn trải qua rồi mới thấy điều ước vô tình nói ra mới thực sự là giá trị hay một cái gì đó bạn mong mỏi kiếm tìm. Giờ đây, khi đã bước qua tuổi 22 nhiều năm, nhưng những gì hầu hết những người sau đây chia sẻ tôi càng nhận ra được nhiều điều được và mất, có nhiều điều mình làm được, nhưng cũng có cái "khóc hận" - muốn cũng chẳng thể trở lại. 

Tôi hiểu rằng mình chẳng nên thờ ơ với bất kì điều gì, ngay cả khi đó là tiếng thở than trong phút giây chẳng thể tự chủ. Có thể đó là điều tôi cần nhưng đó có thể là điều cơ thể tôi đang muốn nói. 

Một ai đó đọc được những sự chia sẻ này thì đó là điều may mắn. Ít nhất, ngày hôm nay bạn không phí hoài với những gì bạn đọc và tiếp thu. Vì có rất nhiều người thức dậy sớm và lao đầu vào công cuộc kiếm sống mà thiếu đi những lời khuyên hay một sự định hướng đúng đắn, nếu không muốn nói là chẳng có ai rỗi hơi để chia sẻ với bạn những điều bạn sắp đọc đây. Tất nhiên, tôi cũng không chừa khả năng bản thân bạn chẳng thích thú gì khi đọc hay tiếp nhận sự "lên lớp" của một ai đó. Bệnh gì cũng có thể chữa, nhưng "bệnh cứng đầu, bảo thủ" thì y học cũng bó tay.


Arianna Huffington: Đừng làm việc quá sức

Chủ tịch The Huffington Post, trong tour quảng bá cuốn "Thrive" của mình, đã nhiều lần nhận được một câu hỏi: "Người đã thành công thì tất nhiên sẽ quan tâm đến chất lượng cuộc sống, nhưng chẳng phải những người trẻ thì nên theo đuổi giấc mơ bằng việc ngủ muộn dậy sớm hay sao? Chẳng phải ngủ ít đi và làm nhiều việc một lúc sẽ giúp chúng ta nhanh chóng thăng tiến hay sao?

"Điều này hoàn toàn sai lầm", bà nói. "Đã từ rất lâu rồi, chúng ta hành động dựa trên một ảo tưởng phổ biến rằng, đốt cháy năng lượng là cái giá phải trả để đạt được thành công".

Đây là điều mà bà mong muốn đã hiểu được ở tuổi 22. "Tôi ước rằng mình có thể quay trở lại quá khứ và nói với bản thân: "Arianna, công việc của bạn sẽ được cải thiện nếu bạn đảm bảo rằng, bạn không chỉ làm việc hết mình mà còn biết ngơi nghỉ, nạp năng lượng và tự làm mới bản thân".

Điều này, theo Huffington, đã có thể giúp bà tránh được nhiều căng thẳng, mệt mỏi và lo âu không đáng có.

Richard Branson: Cứ vui đi, nhưng nhớ là có mục đích

"Có rất nhiều điều tôi ước rằng mình đã hiểu được khi tôi 22", nhà sáng lập Virgin Group nói. "Tôi muốn ở tuổi 22 tôi đã biết rằng, ngài Tim Berners-Lee sẽ phát minh ra mạng Internet, để rồi bản thân tôi sẽ phát minh ra LinkedIn, thậm chí cả Google, Twitter và Facebook nữa".

"Cũng thật tuyệt nếu khi đó tôi biết Steve Jobs sẽ sáng tạo ra iPod, và mạng Internet sẽ mang đến một cuộc cách mạng cho ngành công nghiệp âm nhạc - Tôi có lẽ đã có thể bán các cửa hàng băng đĩa của mình đi và rút lui khỏi lĩnh vực kinh doanh âm nhạc từ lâu rồi".

Sallie Krawcheck: Mọi việc sẽ không dễ dàng, nhưng chúng dần trở nên tốt đẹp hơn

Krawcheck, nhà lãnh đạo của 85 Broads và một nhà điều hành hàng đầu ở phố Wall, ước rằng bà đã có thể lập được một bản danh sách những thứ gì hữu dụng và thứ gì không đối với bà; điều bà thích và không thích, sở trường và sở đoản; phong cách làm việc hiệu quả và ngược lại; thêm vào đó là đam mê của bà nằm ở đâu.

Điều bà sẽ nói với phiên bản 22 tuổi của mình là: "Kể cả khi bạn đã quyết định thì điều đó cũng sẽ không dễ dàng hơn: những tháng sau đó bạn sẽ bị những tập đoàn lớn tại phố Wall từ chối... Nhưng cuối cùng bạn sẽ tìm được một đích đến cho mình. Đó sẽ là nơi cho bạn nhiều trải nghiệm, phần lớn thời gian sẽ là như vậy. Và hãy làm việc chăm chỉ. Điều đó thực sự quan trọng. Còn anh chàng bạn đang hẹn hò ư? Không phải ý hay đâu."

Deepak Chopra: Tận dụng sự thông tuệ đễn từ những gì không chắc chắn

Điều Chopra ước ông đã hiểu từ năm 22 tuổi là tận dụng được hiểu biết từ sự không chắc chắn.

"Từ khi khởi nghiệp, tôi đã an tâm rằng mình luôn biết đâu là đích đến của mình" - nhà sáng lập Quỹ Chopra nói. "Tuy vậy tôi đã không hành động dựa trên sự không chắc chắn và ảnh hưởng của nó tới một người".

Ông đã nghĩ rằng an toàn là bạn, còn sự không chắc chắn là kẻ thù. "Nếu tôi hiểu được điều tôi đã hiểu ở thời điểm hiện tại, vậy thì sự chắc chắn cũng mang lại sự thông tệ - nó giúp mở cánh cửa đến những chân trời mới - và những chân trời mới đó làm cuộc sống luôn được làm mới".

Suze Orman: Tiền không định nghĩa bạn, bạn định nghĩa tiền

"Tiền sẽ không bao giờ định nghĩa được bạn. Bạn là người định nghĩa tiền của bạn". Đó là điều Orman ước bà đã có thể hiểu được năm 22 tuổi.

"Khi bạn khởi sự vào những năm 20 tuổi, một cách tự nhiên, bạn sẽ nghĩ đến những gì bạn sẽ có được và những điều bạn sẽ phải thực hiện - kiếm tiền, và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Điều đó đồng nghĩa với việc tiền trở nên có sức mạnh lớn chi phối cuộc sống của bạn. Vấn đề không phải bạn kiếm được bao nhiêu tiền, mà là bạn sống cuộc sống như thế nào với số tiền bạn kiếm được".

Sau khi đã trải qua những năm 20 tuổi làm công việc bồi bàn với số tiền lương không quá 400 USD một tháng, tuổi 30 của chủ trò chương trình truyền hình, tác giả, nhà tư vấn tài chính này đã có những chuyển biến lớn. "Tôi đã xây dựng được dịch vụ lập kế hoạch tài chính và hàng tháng kiếm được nhiều tiền hơn con số trước đó tôi đã được trả trong một năm. Vấn đề là ở chõ: Càng kiếm được nhiều tiền, tôi càng muốn chứng minh cho những người khác thấy tôi kiếm tiền giỏi đến thế nào", bà chia sẻ.

Tài chính của bà trở nên lộn xộn, bà nói: "Nhưng nghiêm trọng hơn là, tiền của tôi lộn xộn vì bản thân tôi là một mớ lộn xộn. Tôi đã sai lầm - tất cả những thứ tôi đã tiêu xài đều không mang lại giá trị cho bản thân tôi".

Clara Shih: Chấp nhận rằng công việc hấp dẫn nhất có thể không phải dành cho bạn

Shih, CEO của Hearsay Social, tâm sự rằng bà không có gì để phàn nàn về sự nghiệp của mình - nhưng mà có hai điều bà ước ai đó đã chỉ cho bà khi bà 22 tuổi:
1. Đừng chọn lựa một công việc chỉ vì những người khác đều đang theo đuổi nó.
2. Đừng dựa vào tiền mà lựa chọn nghề nghiệp (trừ khi bạn bắt buộc phải làm vậy)
"Đặc biệt là khi ta bắt đầu sự nghiệp, một trong những điều tệ nhất ta có thể làm là hy sinh việc học hỏi từ các cơ hội, sự trưởng thành và những mối quan hệ quý giá cho những khoản thu nhập tí hon. "Ta có trách nhiệm với tương lai của mình thông qua việc đưa ra quyết định mang tính lâu dài dựa trên những lý do hợp lý".

Craig Newmark: Sớm tạo dựng thương hiệu cho bản thân

"Người ta sẽ nhanh chóng nhìn nhận bạn theo cách này hay cách khác, và sẽ rất khó để thay đổi được cách nhìn đó - Điều đó được các chuyên gia marketing gọi là "thương hiệu", Newmark, nhà sáng lập Craiglist, tâm sự.

Ông đã ước ở tuổi 22 ông hiểu rằng: "Bạn chịu trách nhiệm tạo dựng thương hiệu bản thân từ giây phút đầu tiên, và tốt nhất là bạn bạn làm tốt điều ngay từ đầu và bảo vệ nó."

"Những mọt sách như chúng tôi không mạnh về điều đó, và thường chúng tôi không được nhìn nhận một cách công bằng", ông nói thêm. "Sự nhìn nhận đó có thể được điều chỉnh theo thời gian, đặc biệt là khi ta có chút khiếu hài hước".

Rachel Zoe: Tìm ra điểm mạnh của bản thân

"Thời gian đầu khởi nghiệp là lúc bạn thấy hứng khởi và sợ hãi nhất", chuyên viên tư vấn phong cách thời trang cho các ngôi sao nói.
"Tôi luôn biết ơn bản năng và lời khuyên tuyệt vời của cha mẹ tôi - nhờ có sự kết hợp đó mà tôi đã có thể khám phá những chân trời mới của thế giới thời trang. Nếu tôi có thể quay trở lại và làm lại từ đầu, sau đây là những thứ tôi sẽ trau dồi thêm; chúng cũng là điều tôi sẽ nói với những ai đang chân ướt chân ráo khởi nghiệp".
Jim Kim: Tìm hiểu về cuộc sống những người xung quanh

Khi Kim, chủ tịch Ngân hàng Thế giới, bước sang tuổi 22, ông đã không lấy gì làm vui vẻ. Khi đó ông mới bước vào tháng thứ hai của năm nhất khoa Y đại học Harvard, nơi ông dành hàng đêm ghi nhớ kiến thức cơ thể học. "Đó là một sự thất vọng", ông chia sẻ.
"Tôi ước rằng mình đã có thể hiểu được những gì tôi đang nhận thức được về những chuẩn bị của bản thân cho tương lai. Tôi có hai lời khuyên cho phiên bản trẻ hơn của mình. Một là hãy tìm hiểu cuộc sống của những người xung quanh. Bạn nên tìm hiểu thế giới của những con người ở từng mức thu nhập khác nhau. Hai là hãy tìm hiểu những ích lợi của việc ngồi thiền, hoặc những cách khác giúp đầu óc thanh thản".
Naomi Simson: Công việc thì vô tình, bạn bè thì luôn nhớ những ngày cuối tuần mà bạn không dành cho họ

Simson, nhà sáng lập RedBallon, nguyên một giám đốc của Apple, chia sẽ là bà sẽ khuyên phiên bản 22 tuổi của mình rằng hãy tận hưởng, đừng hấp tập, hít thở nhiều hơn, ăn đồ tươi sống, và tập yoga. "Tôi đã làm việc vất vả. Tôi đã rất tập trung, quyết tâm và có nguyên tắc. Nhưng tôi đã dành thời gian và không gian cho sự sáng tạo và thể hiện bản thân", bà nói.
"Tôi sẽ động viên phiên bản 22 tuổi của mình hãy bồi dưỡng tình bạn - một cách trực tiếp. Liên lạc với họ, lên kế hoạch, làm điều gì đó và chia sẻ kỷ niệm cùng nhau. Hãy cười thật sảng khoái mỗi ngày. Hành động poke trên Facebook chẳng tạo nên được một tình bạn đâu (mặc dù phải nói rằng hồi tôi 22 tuổi chưa có cái gọi là mạng xã hội)".
Christopher Elliot: Học hỏi càng nhiều càng tốt

Elliot ước rằng ông đã học được vài điều ở tuổi 22.

Tác giả, nhà ủng hộ người tiêu dùng và nhà báo đa phương tiện, nói rằng ông sẽ khuyên bản thân mình nên giải quyết những thử thách lớn, tìm tòi về ngôn ngữ và các con số - và quan trọng hơn nữa là về con người, đọc thơ, sử dụng dẫn chứng để thuyết phục người khác, biết bỏ qua khi đến lúc, làm tốt vai trò một người đi theo cho đến khi sẵn sàng trở thành người dẫn đầu, dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu, và học nhảy nữa.

Cuối cùng ông nói: "Đừng lo lắng quá nhiều về vấn đề rụng tóc, không có tóc còn tốt hơn ý chứ".

Lora Cecere: Đọc cuốn "Four-Fold Way"

"Giá mà tôi có thể quay ngược thời gian", Cecere, CEO của chuỗi cung ứng Insights phát biểu.
"Khi tôi 22, tôi đang bắt đầu với bằng đại học thứ hai của mình. Đầu óc tôi khi đó tràn ngập hy vọng và những hứa hẹn. Tôi đã là một người theo trường phái lý tưởng hoá. Tôi làm việc có mục đích, kỳ vọng cao và khá hung hăng".
Nếu được quay lại tuổi 22, Cecere nói bà sẽ đọc cuốn "Four-Fold Way" và dành thời gian tiếp thu những hiểu biết từ nó. "Nếu được như thế, cuộc sống của tôi sẽ dễ dàng và đỡ căng thẳng hơn".

Vậy cuốn "Four-Fold Way" là sách gì vậy? "Đó là một quyển sách của tri thức". 
"Cuốn sách tôi có giờ đã cũ mèm. Nó chỉ ra những quy tắc và cư xử thông thường khi những bộ lạc người Mỹ tập trung hội họp. Những bộ lạc khác nhau đó hiểu ra rằng một số nguyên tắc đơn gian có thể giúp cải thiện kết quả hội họp của họ. Lời khuyên từ nó đơn giản mà sâu sắc".
22 tuổi bạn nhận lấy đủ thứ thất vọng, nhưng bạn nhận lại đó là tuổi trẻ. Những va vấp, buồn tủi không làm bạn tổn thương được đâu, nó sẽ giúp bạn dày dặn hơn mà can đảm bước tiếp.

22 tuổi, hãy cho mình thời gian để suy ngẫm, quay lại hỏi niềm đam mê của mình ban đầu là gì. Bản thân mình thực sự muốn gì, hãy lao vào mà thử thách, bạn đã thất vọng nhiều, thêm một chữ nữa không hề hấn gì. Còn trẻ mà, té ngã chỗ nào, đứng dậy phủi bụi rồi đi tiếp.

22 tuổi ấy, thật trẻ trung, hãy cười thật lớn, hãy sống cho mình đầu tiên, bước đi ngẩng cao đầu. Tự tin chấp nhận những chữ “Thất” to đùng ấy để trưởng thành hơn. Để sau này khi đi qua, nhìn lại thật mãn nguyện, “à thì ra mình cũng từng có tuổi 22 mạnh mẽ như thế”. 

Tôi chẳng biết tặng gì cho bạn đọc của mình nhân dịp Xuân sang. Tôi cố gắng để kiếm tìm, lục lọi đâu đó trong ký ức mình một điều gì đó hay ho để chia sẻ. Và tôi đã tìm được - Câu chuyện về 57 xu. 

Đó là câu chuyện tôi đọc được trong phòng trọ sau khi ra đường lạc lõng nơi đất khách quê người. Đó là một câu chuyện cảm động, có thể khiến ai đó rơi lệ hay động lòng trắc ẩn lúc nào không hay. 


Một cô bé đang đứng thổn thức bên cạnh một nhà thờ nhỏ sau khi đã chạy vòng vòng mà không vào được bên trong vì “nhà thờ chật cứng”.

“Con không vào được lớp học Chủ Nhật” (Sunday School: lớp học mà nhà thờ thường mở vào ngày chủ nhật để dạy giáo lý và chữ cho trẻ em là chính nhà thờ), cô bé nức nở nói với vị linh mục vừa đi tới. Nhìn bộ dạng tiều tụy, nhếch nhác của cô bé, vị linh mục hiểu ngay ra nguyên do, và cầm tay cô bé dẫn vào trong, tìm cho cô một chỗ trong lớp học.

Đêm hôm đó, cô bé lên giường ngủ mà đầu chỉ nghĩ tới những đứa trẻ không có chỗ để thể hiện lòng tôn kính đối với Chúa. Khoảng 2 năm sau đó, cô bé đã chết trong một chung cư tồi tàn. Cha mẹ của cô bé gọi điện cho vị linh mục – người đã trở nên rất thân thiết với cô bé, đến để chủ trì buổi lễ tang.

Khi di chuyển thi hài của cô bé nghèo, người ta đã tìm thấy một chiếc ví rách nát và bẩn thỉu tựa như được moi ra từ đống rác, trong đó có 57 xu và một tờ giấy xé nham nhở viết trên đó vài dòng chữ nghoệch ngoạc của đứa trẻ: “Để giúp đỡ xây dựng một nhà thờ lớn hơn cho nhiều đứa trẻ có thể đến Lớp học ngày Chủ nhật”. Đó là kết quả trong 2 năm trời dành dụm với cả tấm lòng hy sinh không chút vụ lợi của cô bé. Khi đọc những dòng chữ này, vị linh mục đã không thể cầm được nước mắt.

Mang theo mảnh giấy và chiếc ví rách nát trong những buổi lễ, vị linh mục kể cho mọi người câu chuyện về tấm lòng hy sinh cao cả của đứa bé. Ông đã bỏ ra rất nhiều công sức để kêu gọi, quyên góp tiền xây dựng một nhà thờ rộng hơn. Nhưng câu chuyện này không chỉ dừng lại ở đó.

Một tờ báo có uy tín đăng câu chuyện về cô bé, và có một nhà kinh doanh bất động sản đã đọc được nó. Ông ta đề nghị nhượng bán cho nhà thờ một mảnh đất rộng, mà giá trị hồi đó lên tới nhiều ngàn đô la, với giá chỉ có… 57 xu. Các tín đồ đã tổ chức một đợt quyên góp quy mô rộng và lớn chưa từng có, chỉ chưa đầy 5 năm số tiền đã lên tới 250.000 đô la – một số tiền rất lớn thời bấy giờ (cách đây gần một thế kỷ). Tấm lòng nhân hậu cao cả của cô bé đã được đền đáp một cách xứng đáng.

Nếu có dịp qua thành phố Philadelphia, mời bạn ghé thăm Nhà thờ Temple Baptist (Nhà thờ Thánh rửa tội) với sức chứa 3.300 người; và trường đại học Temple, nơi mà hàng trăm sinh viên đang theo học. Và bạn cũng nên ghé thăm Bệnh viện Good Samaritan (Bệnh viện hội bác ái) cùng với Trường học ngày Chủ nhật, nơi dành cho hàng trăm đứa trẻ tham dự Lớp học ngày Chủ nhật, và sẽ không còn đứa trẻ nào trong vùng phải đứng bên ngoài vào ngày chủ nhật nữa.

Trong một căn phòng của toà nhà, bạn có thể tìm thấy một tấm hình với khuôn mặt dễ thương của cô bé gái, người với 57 xu và sự hy sinh của mình, đã làm nên một câu chuyện thần thoại.

Ngay bên cạnh đó, tấm hình của vị linh mục – Dr.Russell H.Conwell, tác giả của cuốn sách “Cánh đồng Kim cương”.

Đó là một câu chuyện có thật, hoàn toàn thật, minh chứng cho những gì mà một tâm hồn cao thượng và tấm lòng hy sinh cao cả có thể làm được, chỉ với 57 xu.

Năm mới đã khởi đầu. Những cái khởi sự mới cũng đang bắt đầu: Canh tân, chấn chỉnh, quyết tâm,… Đây là 10 sứ điệp của các danh nhân nhắn nhủ với chúng ta trong năm mới này… 


ĐAM MÊ. Anthony Robbins nói: “Không có sự vĩ đại nếu không có niềm đam mê lớn, niềm đam mê đó tạo nên tên tuổi các nghệ sĩ, vận động viên, khoa học gia, người cha, người mẹ, doanh nhân,…”. Thật vậy, muốn đạt tới sự vĩ đại, bạn phải yêu thích chính những gì bạn làm. Ngay cả thập giá cũng vậy, không đam mê không vác nổi đâu!

MƠ ƯỚC. Johann Wolfgang von Goethe nói: “Bất cứ điều gì bạn có thể làm hoặc muốn làm, hãy bắt đầu ngay. Can đảm có tố chất thiên tài, sự kỳ diệu và sức mạnh”. Cứ ngại, cứ sợ, chẳng bao giờ làm được gì. Dám làm là tự tin, dám làm là yếu tố dẫn tới thành công, hãy dám làm những gì bạn mơ ước và phải khéo léo vận dụng.

HÀNH TRÌNH. Henry Boyle nói: “Hành trình quan trọng nhất trong đời bạn là gặp gỡ người khác trên đường đi”. Gặp gỡ thân mật với nụ cười chứ không chỉ nhìn nhau rồi thôi. Yêu thương khởi đầu từ nụ cười, ánh mắt, rồi mới có thể hành động cụ thể. Cảm thông và hiểu người khác có thể tạo nên sự khác biệt.

TÌM QUÊN. Og Mandino nói: “Khi bạn sai lầm hoặc thất vọng, đừng quay lại nhìn nó quá lâu. Lỗi lầm là cách cuộc đời dạy chúng ta. Việc phạm sai lầm khác với việc đạt mục đích. Không ai hoàn toàn chiến thắng, thất bại là mẹ thành công, thất bại chỉ là một phần trong quá trình phát triển. Hãy quên đi các lỗi lầm. Làm sao bạn biết mình hữu hạn? Hãy đứng dậy và bước tới!”. Nhân vô thập toàn, không ai không sai lầm, chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng chí thiện. Biết vậy không phải để ỷ lại mà để cố gắng sống tốt. Sai thì sửa, té ngã thì đứng dậy, đừng nằm lì ra đó!

TÔI LÀ TÔI. Steve Jobs nói: “Thời giờ có hạn, đừng lãng phí thời gian mà sống bằng cuộc đời của người khác. Đừng sập bẫy giáo điều – tức là sống theo suy nghĩ của người khác mà không dám là chính mình. Đừng lệ thuộc ý kiến của người khác mà đánh mất chính mình. Quan trọng nhất là hãy can đảm theo con tim mình và trực giác của mình. Đó là cách bạn thực sự muốn cho mình, mọi thứ khác là thứ cấp”. Dĩ nhiên chúng ta không bảo thủ hoặc coi thường ý kiến của người khác, nhưng đừng lệ thuộc người khác. Ý kiến của người khác cũng đa dạng, cần biết minh định rạch ròi, nếu yếu bóng vía thì bạn sẽ “qụy ngã” vì các tin đồn của các “bà tám” hoặc “ông tám”.

TIN TƯỞNG. Marie Curie nói: “Cuộc sống không dễ dàng đối với bất cứ ai. Vậy là sao? Chúng ta phải kiên trì và tự tin. Chúng ta phải tin rằng mình có tài về lĩnh vực nào đó, và chúng ta sẽ đạt được như lòng mong ước”. Cuộc đời không như tấm thảm êm đềm, mà luôn gập gềnh, khúc khuỷu. Đôi khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi vì số kiếp lận đận. Nhưg không phải vậy, vì cụ Phan Bội Châu đã nói: “Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai”. Những người có tên tuổi đều là những người đã chịu nhiều thất bại, đau khổ, họ hơn chúng ta vì họ có ý chí sắt thép. 

CƠ HỘI. Oprah Winfrey nói: “Cuối năm không là kết thúc cũng không là khởi đầu, mà là tiếp tục với sự khôn ngoan từ kinh nghiệm thấm nhuần trong chúng ta. Chào đón năm mới, đó là cơ hội mới để chúng ta phấn đấu”. Hãy rút lấy các bài học quý giá từ kinh nghiệm, và hãy áp dụng các bài học “xương máu” đó trong năm mới này. Rút ra rồi đừng để đó hoặc than thân trách phận, hãy quyết tâm cố gắng làm tốt hơn năm cũ.

KHỞI ĐẦU. Mẹ Teresa Calcutta nói: “Hôm qua đã qua. Ngày mai chưa tới. Chúng ta chỉ có hôm nay. Hãy bắt đầu từ hôm nay”. Chúng ta không làm chủ thời gian nhưng được quyền quản lý thời gian. Thời gian hiện tại rất quý. Hãy tập trung vào hôm nay, đừng ủ rũ vì quá khứ và mơ mộng với tương lai. Có hôm qua mới có hôm nay, có hôm nay mới có ngày mai. Trong ca khúc “Hát Về Cây Lúa Hôm Nay”, NS Hoàng Vân thật chí lý khi xác định: “Ngày mai đang bắt đầu từ ngày hôm nay…”.

NÊN MỚI. Lão Tử nói: “Khi tôi cởi bỏ chính tôi, tôi trở nên cái tôi phải là”. Hãy tập trung vào con người mà bạn muốn trở nên, cứ trở nên dần dần, cứ từ từ, từng chút một. Đường gần hoặc xa không thành vấn đề, mà vấn đề là bạn có bước từng bước hay không. Chẳng ai có thể nhảy một cái là tới ngay nơi mình muốn đến. Chính những bước nhỏ lại có thể tạo nên hành trình dài. Kỳ lạ thật!

THỰC HIỆN. Mae Jemison nói: “Vị trí của bạn trong thế giới này là chính cuộc đời bạn. Hãy bước đi và làm những gì bạn có thể, hãy làm cho cuộc đời mình như bạn muốn”. Mỗi người phải chịu trách nhiệm về cuộc đời mình, chính cha mẹ hoặc người thân cũng không ai có thể giúp gì hơn. Dám làm thì dám chịu. 

Theo ngũ hành, năm 2015 là năm Ất Mùi, thuộc mệnh Kim hoặc Sa Trung Kim, tức là “vàng trong cát”. Đấy là nói theo quan niệm phàm nhân cho biết, cho vui thôi, đừng “nặng lòng” vì những điều vớ vẩn. 

Cung Chúc Tân Xuân – Happy New Year – Cung Chúc Tân Nhân – Happy New You.

TRẦM THIÊN THU