Chào Bạn, cảm ơn bạn đã ghé thăm M21love Blog. Hy vọng bạn hài lòng với những bài viết nơi đây.
Hãy cùng M21love trau dồi những kỹ năng và tri thức để mỗi ngày sống trở nên có ích và ý nghĩa hơn.

Loading

05/09/2015

Đôi khi muốn khóc

Still Loving You
Thật là tức chết! - Câu nói ấy bộc phát cho sự tức giận,  đôi khi người ta dùng câu ấy thay cho việc không biết phải làm gì tiếp theo.

Nhưng có những nỗi lòng không đến nỗi "tức chết đi được" mà vẫn ngày qua ngày dằm trong tim ai đó để rồi thi thoảng cứ tức tưởi, chả biết nên khóc hay cười cho hoàn cảnh ngang trái gặp phải trên đường đời.

Có bao giờ bạn trải qua cảm giác đó chưa? - Cảm giác khiến con người ta ngây dại, chẳng thể quan tâm đến một điều gì khác. Một tình huống, một sự việc làm tâm hồn ta dậy sóng. Bao cảm xúc cứ ùa về và nghĩ đến một ai đó.... tức tưởi ... muốn hờn muốn giận... nhưng chẳng thể... Thế rồi những giọt nước mắt từ từ ứ đọng, cay cay nơi khóe mắt... nhưng chẳng thể rơi. Lòng cố kìm nén, thầm nhủ rằng phải cố lên, chẳng thể gục ngã với vài khó khăn cỏn con này... Đã bao giờ,... Phải... Có bao giờ bạn trải qua cảm giác đó chưa?

Có một bài hát, tôi không nhớ tên bài hát ấy là gì, chỉ là một lần vô tình duyệt web và bắt gặp. Bài hát được dịch ra thế này: 
Nếu vẫn còn biết khóc, Thì hãy khóc đi em! để thấy rằng em vẫn còn cảm xúc. Hơn biết bao người vô thức, dửng dưng…Nếu một lần trong đời em biết tủi hờn, đó là lúc em đã thấy mình lớn dậy. Vượt lên nỗi đau, hằn thù, tức tối, để biết yêu thương, giận dỗi, buồn sầu để biết làm người trung thực đáng yêu, cho dù phải nhỏ rất nhiều giọt nước mắt. Sự trung thực không chỉ đến một cách bất cập, mà nó cần có cảm xúc thật lòng.

Giữa chợ đời giả dối hư không tìm đâu ra một trái tim yêu thương chất phác?
Vậy nếu em vẫn còn biết khóc, thì cứ việc khóc nữa đi em!

Khóc để quên bao cay đắng tủi hờn…
Khóc để biết mình còn sống trong chân thật!
Khóc để biết mình vẫn còn nước mắt,
Nhỏ xuống cho đời và làm ướt trái tim ai?

Những giọt lệ dài… Nhưng chất đầy cảm xúc. Vẫn có khối người mong khóc nhưng không được! Vì tim họ chai ngắt, tính toán mệt nhoài… Vì cảm xúc của họ chẳng thèm dành cho ai, mà chỉ dành riêng cho họ. cất giấu trong hộc tủ. Đeo mặt nạ hư danh chối bỏ tình đời. Phủ lớp băng che lấy gương mặt người, để giành lấy chút danh xưng hư vị. Em thua họ chút cao sang quyền quý, nhưng em hơn họ cái chân lý cuộc đời. Đó là khi em biết khóc biết cười, nghĩa là em đã biết sống. Tấm lòng em đã biết mở rộng, với nỗi đau, với hy vọng của riêng mình. Nếu lúc nào đó xúc cảm dâng lên, thì cứ việc khóc liền đi em nhé!
Phải là một người có nhiều trải nghiệm thì mới có thể viết ra những dòng "tuyên ngôn" cho những giọt nước mắt như vậy. Văn thơ chẳng thể bay nhảy hay thăng hoa khi người nghệ sỹ viết thiếu những trải nghiệm. Mọi thứ sẽ có giá trị hơn khi những ngôn từ ấy được đánh đổi và chắt lọc từ mồ hôi, xương máu, tiền bạc và thời gian. 

Hờn giận nào rồi cũng đến lúc nguôi ngoai và chìm dần vào quên lãng. Nhưng cũng có những phút giây đắng lòng, tức tưởi chẳng thể gọi tên trong lòng ai đó theo họ cho đến khi nằm xuống. Đó như là bí mật không thể sẻ chia, mà chỉ có thể âm thầm gặm nhấm. Ban đầu thì khó chịu, nhưng theo năm tháng, nỗi lòng ấy như điều gì còn sót lại cho những cảm xúc chai sạn tựa như lâu rồi chẳng biết khóc.

04/09/2015

Sự khởi đầu mới...

Lâu lắm... Phải... Lâu lắm rồi Ali không Post bài cho M21love.
Vẫn thế... Vẫn như mọi ngày... Vẫn vào và đọc, theo dõi M21love...
Nhưng... Chẳng biết Post gì hay viết gì... Ngày qua ngày, cảm xúc cứ thoáng qua rồi lắng dần theo ngày tháng

Như một cơn giận hờn đến lúc phải rời xa nhường lại cho cái "tình" cái đam mê vốn có từ lâu. M21love được sinh ra vốn chỉ để chia sẻ, một nơi để tập luyện ngôn từ với khả năng viết yếu kém của chủ nhân nó. Cái được thì không ít, cái mất thì cũng không nhiều, nhưng đủ để người sinh ra nó phải đắn đo, băn khoăn với mỗi quyết định có tính dài lâu.

Từ khi thôi viết Blog, Ali đã khởi sự cho mình một công việc kinh doanh. Một sự khởi đầu mới. Và cứ thế bị cuốn theo... Thật may, công việc đó không đến nỗi quá khó khăn mà từng ngày, từng tháng thuận lợi hơn. Ali hiểu, tất cả chỉ là mới bắt đầu.


Thực sự khi bắt đầu, Ali cũng không biết bắt đầu từ cái gì. Nhưng rồi sau đó, mình cũng dấn thân vào lĩnh vực Văn Phòng Phẩm, và bắt đầu với những cây bút chì nhỏ bé. Sau một thời gian hoạt động, cũng có chút thành quả, và danh mục hàng hóa cũng ngày một nhiều hơn.

Hiện tại thì Ali chỉ phân phối một số mặt hàng như: Bút Bi, Bút chì, Các sản phẩm bút chì khúc, Tẩy,  Tập vở, Tập sổ da, Băng keo, thước kẻ, Keo dán giấy,...

Mọi người nói mình lập dị khi mà làm gì thì cái cá tính cũng thể hiện quá mạnh mẽ, đôi khi lấn áp, chi phối người khác. Có lẽ, có thể điều họ nói là đúng. Khi bạn "đủ lớn" để quyết định đúng đắn con đường cho cuộc đời mình, thì nhận thức và cách bạn hành động khác biệt. Có người sẽ lựa chọn cho mình những con đường dễ đi hơn với những gì vốn có và xã hội đang có. Nhưng cũng có người dấn thân vào những sản phẩm mới mẻ,... mỗi người mỗi vẻ, và tùy điều kiện vốn có của mỗi người mà chọn cách khởi nghiệp, phát triển khác nhau. Tất cả đều tốt bạn à, có thể nay phát đạt nhưng một ngày nào đó bạn hay Ali nhận ra rằng có quá nhiều vấn đề trước những thất bại; nhưng, dù có thế nào, Bạn hay Ali còn trẻ, có khát vọng và đam mê và ta cần chứng thực điều ta nghĩ và làm là đúng, thế thì không lý do gì có thể ngăn bạn hay tôi bắt đầu và xây dựng một "thế giới" của riêng mình.

Những con nắng vẫn ngày ngày chiếu rọi ngập lối trên những nẻo đường. Những hạt mưa thỉnh thoảng từng đợt từng con tắm mát ta trên những dặm trường. Và có cả những cơn gió thoáng qua đâu đó nơi bến bờ Ali dừng nghỉ. Bức tranh sông núi, con người thật đẹp. Những con đường nối tiếp con đường, những chân trời lại mở ra những chân trời đầy hứa hẹn và thách thức đang chờ đón... Với niềm tin mạnh mẽ vào một tương lai tốt đẹp hơn, dường như không gì là không thể với một chàng trai dung dị tuổi 30.

Tin tôi đi, không có gì hạnh phúc hơn là biến những gì mình nghĩ, mình muốn thành hiện thực.

12/06/2015

Bữa ăn tối đặc biệt

Sau 17 năm chung sống, vợ tôi bỗng muốn tôi đưa một người phụ nữ khác đi ăn tối và xem phim. Cô ta nói: “Em yêu anh, nhưng em biết người phụ nữ khác cũng rất yêu thương anh và rất muốn có những khoảng thời gian ở bên anh”

Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến đó chính là MẸ TÔI, hiện đang sống cô đơn từ 20 năm qua, thế mà tôi vì bận công tác và chuyện gia đình nên thỉnh thoảng mới ghé thăm bà.

Đêm đó, tôi gọi điện để mời bà đi ăn và xem phim

“Có chuyện gì không con? Gia đình con ổn cả chứ?” Bà lo lắng hỏi. Mẹ tôi thuộc loại người phụ nữ hay lo lắng, cho rằng một cú điện thoại muộn hay một lời mời bất ngờ luôn là dấu hiệu báo trước của những chuyện không lành.

“Con nghĩ rằng con sẽ rất vui được ở bên mẹ một lúc – tôi trả lời – Chỉ hai mẹ con mình thôi”

Mẹ tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Mẹ cũng rất thích điều đó”

Chiều thứ Sáu sau khi tan sở, tôi lái xe đến đón mẹ tôi. Khi đến nơi, tôi nhận thấy mẹ tôi có vẻ bồn chồn náo nức về chuyện mẹ con tôi cùng ăn tối chung với nhau. Bà đứng đợi tôi ở cửa, tóc uốn xoăn và mặc chiếc áo mà bà đã mặc trong lần sinh nhật vừa qua, miệng cười rạng rỡ: “Mẹ khoe với các bà bạn rằng mẹ sẽ đi ăn tối với con trai của mẹ và họ rất xúc động về điều này.”

Khi đến nhà hàng, mẹ tôi khoác tay tôi hãnh diện bước vào như thể bà là Đệ nhất Phu nhân. Sau khi an vị, tôi đọc menu chọn món vì mắt mẹ tôi chỉ đọc được chữ to mà thôi. Tôi bất chợt ngước lên và bắt gặp mẹ tôi đang nhìn tôi âu yếm. Một nụ cười buồn thoáng hiện trên môi bà. “Khi con còn bé, chính mẹ phải đọc menu chọn món”.

Tôi trả lời : “Bây giờ đến lúc mẹ nghỉ ngơi để con đáp lễ cho mẹ chứ”

Trong suốt bữa ăn, mẹ con tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, những kỷ niệm xa xưa từ thời nảo thời nao. Thế nhưng mẹ tôi rất thích và ngồi nói suốt đến nỗi chúng tôi trễ mất buổi chiếu phim.

Khi về đến nhà, mẹ tôi nói: “Mẹ sẽ đi ra ngoài với con lần nữa, nhưng lần này phải để mẹ mời”. Tôi gật đầu đồng ý.

“Bữa ăn tối của anh với mẹ thế nào ?” Vợ tôi hỏi khi tôi về đến nhà.

“Tuyệt vời! Hơn cả mức anh tưởng”

Vài ngày sau, mẹ tôi qua đời vì bệnh tim. Chuyện đó xảy ra bất ngờ đến nỗi tôi chẳng có cơ hội để làm điều gì đó cho mẹ tôi.

Một thời gian sau, tôi nhận được một lá thư, trong đó có bản sao hóa đơn của nhà hàng, nơi mà mẹ con tôi đã ăn bữa tối cuối cùng với nhau, kèm theo vài dòng chữ:

“Mẹ đã trả tiền trước cho hóa đơn này. Mẹ không chắc mẹ có thể đi ăn với con hay không. Nhưng không sao, mẹ đã trả tiền cho hai phần ăn – một phần cho con và một phần cho vợ con. Con không thể nào hình dung được bữa ăn tối hôm đó có ý nghĩa như thế nào đối với mẹ đâu. Mẹ yêu con, con trai của mẹ!”

31/05/2015

7 chữ "T" : "Thật Thà Thẳng Thắn Thường Thua Thiệt"

Câu nói thông dụng ngày nay là: “thật thà thẳng thắn thường thua thiệt.” Nếu thế, phải chăng gian dối dù không hợp tình hợp lý, nhưng lại hợp thực tế? Thế nhưng, thực tế là gì? Nó là cái do con người tạo ra hay nó điều kiện hóa con người?

Trong học đường, thật và giả dễ nhận thấy và thậm chí dễ được chấp nhận, dù được chấp nhận trong vui vẻ hay trong ưu tư.

Một em học sinh cấp hai chia sẻ: Bạn ấy là người thân nhất của em. Khi không hiểu bài, em thường hỏi bạn ấy. Khi thi, bạn chỉ bài cho em. Em rất vui vì được bạn giúp đỡ. Nhờ bạn mà em có thể lên lớp.

Một bạn học sinh cấp ba kể: Mẹ em là giáo viên. Khi coi thi, thấy các bạn học sinh làm bài không nghiêm túc, mẹ chỉ nhắc nhở và thu tài liệu mà không đánh dấu bài. Vì nếu đánh dấu bài, thì thật “bất công” cho các bạn ấy trong hoàn cảnh rối ren của phòng thi. Khi tan thi, xe của mẹ em bị xì hơi.

Một bạn sinh viên sư phạm tâm sự: Mình không phải là sinh viên giỏi. Thấy nhiều bạn khác quay cóp, mình không hài lòng. Đôi khi mình cũng chép bài từ bạn khác khi thi. Nhưng lần nọ, mình quyết định sẽ không chép bài nữa, mình thà trượt còn hơn. Mình thấy hổ thẹn với lương tâm. Mình sẽ làm thầy mà còn gian dối, còn hữu danh vô thực, làm sao có thể hy vọng giúp đỡ trò về kiến thức, về nhân cách sống.

Một bậc phụ huynh, thấy con mình đi ra phòng thi, thì hỏi ngay: Con ơi, thầy cô coi thi hôm nay dễ hay khó?


Trong xã hội, thật và giả càng khó lường.

Chị bán hàng nói với khách: anh mua em “để vốn” cho. Thực ra, giá cả gấp nhiều lần giá thật. Phép nhân kiểu này càng dễ gặp và khó thấy trong mặt hàng dược phẩm.

Người ta nói “thuận mua vừa bán” là được, nhưng sự thường, người tiêu dùng là chịu thiệt. Người ta nói “mọi người cùng đồng thuận” để tạo ra các hiệp ước, nhưng sự thường, hiệp ước ấy chỉ có lợi cho một nhóm lợi ích.

Người ta nói, pháp luật nghiêm minh và công bằng, nhưng cái nghiêm minh và công bằng ấy trên giấy nhiều hơn. Ví như luật giao thông, người tham gia giao thông mà biết mọi khoản luật thì “chết liền”.

Có một tiến trình ngược: tìm cách làm cho luật đi vào đời sống, mà không phải là cuộc sống tạo nên luật? Tại sao không? Hơn nữa, những người ở “ngoài luật” thì thế nào? Vấn đề là do luật hay do con người?

Khi thanh toán hóa đơn, người bán hàng chủ động hỏi: anh muốn viết hóa đơn kiểu nào? Cao hơn hay thấp hơn giá thật?

Số tiền “khó tưởng tượng” được đầu tư cho ngành giáo dục, khi bị chất vấn, chỉ được trả lời tỉnh queo là “nhầm lẫn”. Các công trình công cộng, khi không thể nghiệm thu, chỉ được giải thích đơn giản là thiếu tiền, là giải ngân chưa kịp.

Khi hai người va chạm gây ra tai nạn giao thông, thì việc đầu tiên người “sống sót” nghĩ tới không phải là đem người bị nạn đi bệnh viện, mà là “chuồn cho nhanh”.

Như thế, nếu không đặt câu hỏi về con người, về trách nhiệm, thì tương lai tươi sáng cho cá nhân, cho cộng đồng chỉ là thiên đường ảo tưởng mà thôi.


Trong gia đình, thật và giả có vẻ “thân quen” hơn.

Cha mẹ ít học có thể thu mình lại trước con cái học nhiều. Có bậc cha mẹ chê bai “mớ lý thuyết” của con cái, và cho rằng, kinh nghiệm trường đời mới quan trọng. Cha mẹ học cao có thể gây sức ép lên định hướng tương lai của con cái, có thể áp đặt tiêu chuẩn và ước mơ của mình lên con cái. Có bậc cha mẹ “bỏ mặc” con cái.

Ngược lại, nhiều người con chê bai cha mẹ quê mùa. Nhiều người con muốn “thoát khỏi vòng tay” của cha mẹ. Nhiều người con muốn “chối bỏ” cha mẹ mình.

Ước gì con người có thể đón nhận nhau hơn, có thể chân thật hơn, tốt lành hơn. Ước mơ chỉ là ước mơ nếu thiếu hành động. Hành động “khẳng định” là biến ước mơ, biến tiềm năng thành hiện thực. Thế nhưng, nếu “khẳng định mình” mà loại trừ người khác, loại trừ cộng đồng, thì thật nguy hiểm. “Tiến bộ” như thế thì tụt lùi là lẽ đương nhiên. Thấy cây mà không thấy rừng, thì con người chỉ là những hòn đảo cô độc. Thấy rừng mà không thấy cây, thì xã hội loài người chỉ là một xã hội vô hồn.

Vinh Sơn Vũ Tứ Quyết, S.J.a

Làm túi giấy từ báo cũ

Những túi giấy làm từ báo cũ vừa tiện lợi lại không kém phần phong cách. Bạn có thể lựa chọn kích thước túi theo ý thích, chỉ cần làm đúng các bước, những số đo dưới đây dùng để làm một chiếc túi giấy cao khoảng 11 cm, ngang 10 cm và bề rộng 7cm.

Bước 1: Chồng hai trang báo lên nhau và dán dính lại. Hai lớp sẽ làm chiếc túi chắc chắn và chịu sức nặng nhiều hơn. Sau đó lựa chọn khu vực hình ảnh, dàn trang trên báo mà bạn cảm thấy thích nhất, cắt ra thành một hình chữ nhật rộng 35 cm và cao 19 cm. Tuy nhiên, lúc cắt, bạn nhớ canh sao cho không dính phần nếp gấp giữa trang báo, nếu có thì phải đúng vị trí cần gấp của chiếc túi.


Cắt hình chữ nhật ở khu vực hình ảnh, dàn trang báo bạn thích nhất 

Bước 2: Lật lại để phần chi tiết bạn thích sẽ ở ngoài bìa túi. Gấp theo sơ đồ dưới đây:

Gấp từ trên xuống 3cm, 5cm lên từ đáy. Sau đó đo và tạo nên các đường nếp gấp dọc như sơ đồ. Mặt trước và sau túi là đoạn 10 cm, bên hông túi 7 cm, và 1 cm là đoạn để dán nối thành túi


Bước 3: Cắt hai miếng bìa cứng hình chữ nhật ngang 10 cm và dài 3cm và dán vào vị trí màu trắng như hình trên. Hai miếng bìa sẽ nằm ở miệng túi và củng cố các mép.

Dùng keo đán đoạn nắp 3cm phía trên xuống, bọc cả phần bìa cứng lúc nãy lại. Tiếp theo là gấp theo các nếp dọc và dán cố định đoạn 1cm bọc qua phần mặt túi 10 cm đầu tiên để thành hình ống.

Nhớ thêm ít keo để các lớp đều dính vào nhau và không bị vểnh ra ngoài.


Sản phẩm sau khi dán bước 3
 

Bước 4: Ở nếp gấp của đoạn 5cm, gấp vào trong như gói quà, dùng keo dán lại để tạo thành đáy túi.


Nhớ dùng keo dán chặt các mảnh gấp vào với nhau

Bước 5: Sau khi dán đáy, bạn sẽ có một chiếc túi cơ bản như hình đầu tiên. Cắt thêm một miếng bìa cứng ngang 10cm, dài 7cm và dán nó vào đáy túi để làm nó chắc chắn hơn và cũng che đi các phần gấp, như hình thứ 2


Bước 6: Đục mỗi bên thành túi 2 lỗ để xỏ dây, cố định gây bằng nút gút. Thề là bạn đã có chiếc túi giấy bảo vệ môi trường cực phong cách.
 
Nếu có thời gian, hãy làm một loạt túi, và cất để dùng dần, không hề tốn diện tích. Chỉ cần gấp hai mép bên hông vào trong, gấp đáy túi lên như hình trên, chiếc túi giấy sẽ được xếp lại gọn gàng, thẳng thướm.


17/05/2015

Xét đoán...


Vừa nhận được điện thoại, nam bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc đó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật đang ngồi đợi tại cửa phòng. Vừa nhìn thấy bóng bác sĩ, người cha nói ngay: “Tại sao giờ này ông mới đến? Ông không hay biết con trai tôi rất nguy kịch sao? Thực lòng ông có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?”

Bác sĩ điềm tĩnh trả lời: “Thật xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận được điện báo tôi đến ngay đây… Và lúc này tôi muốn tịnh tâm một chút để chuẩn bị phẫu thuật”.

Người cha giận dữ: “Tịnh tâm à?! Giả như con của ông đang nằm trong phòng cấp cứu thì ông có tịnh tâm được không? Nếu như con trai ông sắp chết, ông sẽ làm gì?”

Vị bác sĩ lại mỉm cười trả lời: “Tôi sẽ nói điều mà ông Gióp đã nói trong Kinh Thánh: “Thân trần truồng sinh từ bụi đất, tôi sẽ trở về bụi đất thân trần truồng. Chúa đã sinh ra, Chúa lại lấy đi, xin chúc tụng Chúa”. Những bác sĩ không có khả năng giữ lại mạng sống. Ông hãy đi và cầu nguyện cho con trai ông. Chúng tôi sẽ nỗ lực hết mình và cậy trông vào ân sủng Thiên Chúa.”

“Khuyên răn người khác khi mà bản thân mình chẳng dính dáng gì xem ra quá dễ dàng”- Người cha phàn nàn.

Cửa phòng phẫu thuật đóng lại. Vị bác sĩ miệt mài vài giờ liền trong phòng mổ. Và ông rời khỏi phòng phẫu thuật trong niềm hạnh phúc: “Cảm tạ Chúa. Con trai ông đã được cứu. Nếu muốn biết thêm chi tiết, hãy hỏi cô ý tá vừa giúp tôi”. Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ tiến thẳng và rời khỏi bệnh viện.

Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha nói ngay:

“Loại người gì mà lại cao ngạo đến như thế kia chứ! Thậm chí ông ta không thèm dành vài giây trả lời cho tôi biết hiện trạng con trai tôi”.

Cô y tá cúi xuống, tuôn trào nước mắt, trong xúc động, cô chậm rãi trả lời: “Con trai duy nhất của bác ấy mới qua đời hôm qua do một tai nạn. Hôm nay bác ấy đang lo tang sự cho cậu. Thế nhưng vừa nhận được điện báo bác ấy tới ngay để cứu con trai ông. Bây giờ thì bác ấy trở về tiếp tục lo hậu sự cho đứa con yêu quý của mình”.


Đừng vội kết án ai. Vì bạn không biết cuộc sống của họ thế nào cũng như điều gì đang diễn ra trong tâm hồn họ và những gì họ đang phải nỗ lực vượt qua.

15/05/2015

Giá trị của mạng sống con người theo lập trường của Kant

“hãy hành động trong cách thế mà bạn luôn luôn hành xử nhân tính, dù trong chính bản thân hay nơi một người khác, trong mọi trường hợp, phải như một cứu cánh chứ không bao giờ như một phương tiện.” Nghĩa là con người cần phải được đối xử với tất cả sự tôn trọng dành cho một chủ thế có lý trí và phẩm giá cao quí chứ không phải như công cụ hay phương tiện.

Câu chuyện trong bộ phim “Flight of the Phoenix” kể về một người giết chết hai người khác để đảm bảo có đủ lượng nước và lương thực cho bản thân cầm cự trong sa mạc chờ cứu hộ sau khi máy bay bị rơi, thiết nghĩ sẽ tạo nên nhiều phản ứng đa chiều đa diện cho người đọc. 

Theo lẽ thường tình của người ngoài cuộc, có người sẽ cảm thấy phẫn nộ vì sự ích kỷ, xấu xa và táng tận lương tâm của người đó. Có kẻ ắt hẳn sẽ lên án phán đoán và hành vi đạo đức sai trái của người đó. Có người sẽ phần nào thông cảm với cách hành xử của người ấy vì anh ta phải lâm vào một cảnh huống liên quan đến sự sống còn của bản thân. Thiết nghĩ để xác định rõ tính đạo đức trong hành vi của người này, chúng ta cần khảo sát một vài khía cạnh sau đây.

Trước hết, xét về bối cảnh, có vẻ như người này không còn bất cứ sự chọn lựa nào ngoài việc giết chết hai người cùng cảnh ngộ. Bởi lẽ, máy bay bị rơi trong sa mạc hoang vu; lương thực và nước uống không đủ cho cả ba người trước khi đội cứu hộ tìm đến và khả năng được cứu hộ cũng khá “hên-xui”. Hơn nữa, khi phải sống trong cảnh “sắp rơi vào miệng tử thần” như thế làm sao họ có thể tránh khỏi sự thôi thúc của bản năng sinh tồn vốn có nơi mỗi con người cũng như những cám dỗ để chỉ biết lo cho bản thân. Vả lại, trong tay người đàn ông có một khẩu súng càng tạo nên động lực thôi thúc người này có những tính toán ích kỷ. Ở điểm này, chúng ta không thể phủ nhận và bỏ qua tác động to lớn của hoàn cảnh và môi trường trên phán đoán và quyết định của người đàn ông.


Xét về mặt triết học luân lý, phán đoán và hành động của người đàn ông trong câu chuyện phần nào nghiêng về chủ thuyết Duy ngã khi người này vì lợi ích của bản thân đã giết chết người khác. Thực vậy,  những người theo chủ trương Duy ngã cho rằng mỗi người phải theo đuổi lợi ích cho riêng mình và trách nhiệm của người đó là chỉ nhằm thúc đẩy lợi ích của mình mà thôi. Họ cũng xem việc hướng đến tha nhân là một hành vi tự làm lụi bại chính mình… Đối với chủ thuyết này, mọi người nói chung đều tìm kiếm tư lợi cho bản thân khi hành động là một khuynh hướng vốn thoát thai từ tâm lý. Do đó, phán đoán và hành động của người đàn ông trong bối cảnh như thế là một điều chính đáng và hợp lý.

Tuy nhiên, liệu đây có phải là chọn lựa duy nhất? Phải chăng con người được sinh ra là chỉ để sống cho mình?

Thiết nghĩ, dù chúng ta có thể cảm thông với người này khi bị lâm vào một cảnh huống éo le và mạng sống bị đe dọa như thế. Dù người này bị cám dỗ và thôi thúc bởi bản năng sinh tồn đi chăng nữa. Thiết tưởng, chọn lựa của người này không phải là duy nhất. Bởi lẽ, trong tư cách là một chủ thể nhận thức với phẩm giá làm người, chúng ta có thể có cách chọn lựa khác hợp lý hơn dựa trên giá trị của sự sống, lý trí, tự do, trách nhiệm… chứ không chỉ đơn thuần sống theo bản năng hay chịu chi phối và tác động bởi hoàn cảnh bên ngoài.

Thực vậy, trước hết sự sống của con người là giá trị cơ sở khách quan, là quyền bất khả xâm phạm gắn liền với mỗi con người đang sống và không ai có quyền lấy đi sự sống của người khác để bảo toàn sự sống của bản thân mình. Thực vậy, mặc dù phán đoán và hành động vừa có cả chiều kích chủ quan lẫn khách quan. Tuy nhiên, có những tiêu chuẩn khách quan là nền tảng và tuyệt đối trong luân thường đạo lý mà con người phải tôn trọng mà Kant gọi là “những quy luật luân lý tuyệt đối” nơi mỗi con người. Ở điểm này, sự sống và việc tôn trọng sự sống con người được xem là tiêu chuẩn khách quan tuyệt đối để đánh giá và xem xét phán đoán và hành động của con người. Hơn nữa, sống được xem là quyền cơ bản, bất khả xâm phạm của mỗi con người từ khi được sinh ra. Do đó, chẳng ai có thể nhân danh chính lợi ích của mình để lấy đi sự sống của người khác, bởi lẽ như thế sẽ ảnh hưởng đến nguyên tắc “không thiên tư thiên vị” của đạo đức cũng như vi phạm quyền lợi của người khác.

Thứ đến, hành động giết chết người khác để bảo toàn sự sống cho chính mình phải chăng là một hành vi mang tính bản năng “đấu tranh sinh tồn” của con vật thay vì hành xử theo sự hướng dẫn của lý trí vốn là một đặc tính cao quý của con người? Thực vậy, theo Kant, mọi hành vi đều phải được đảm bảo bởi một ý thức bổn phận được lý trí ra lệnh và không hành vi nào được thực hiện vì tư lợi hay chỉ vì vâng theo những hay luật lệ hay tập quán có thể được xem là đạo đức. Kant gọi điều này là “mệnh lệnh tuyệt đối”, tức là “hãy hành động như thể phương châm hành động của bạn, thông qua ý chí của bạn, sẽ trở thành luật tự nhiên phổ quát.” 

Hơn nữa, con người, theo quan điểm của Kant, phát triển trước tiên với tư cách là một chủ thể nhận thức, nghĩa là một chủ thể biết vận dụng khả năng lý trí để tư duy và phán quyết để không phụ thuộc vào cảm năng và thoát khỏi giới hạn, lệ thuộc và thống trị của bản năng: “Ý chí là một khả năng chỉ chọn lựa cái được lí tính – không phụ thuộc vào khuynh hướng bản năng – xác nhận là thiện.” Do đó, giết người khác để bản thân mình được sống là hành động tìm kiếm lợi ích bản thân một cách ích kỷ theo những thúc đẩy của bản năng động vật thấp kém.

Cuối cùng, một vấn đề nữa đặt ra là cứu cánh có thể biện minh cho mọi phương tiện trong bất cứ cảnh huống nào chăng khi người đó vì mạng sống mình đã thực hiện hành vi giết người, nghĩa là xem người khác như phương tiện để đạt được cứu cánh. Kant cho rằng “hãy hành động trong cách thế mà bạn luôn luôn hành xử nhân tính, dù trong chính bản thân hay nơi một người khác, trong mọi trường hợp, phải như một cứu cánh chứ không bao giờ như một phương tiện.” Nghĩa là con người cần phải được đối xử với tất cả sự tôn trọng dành cho một chủ thế có lý trí và phẩm giá cao quí chứ không phải như công cụ hay phương tiện. Hơn nữa, theo Kant, những quy luật luân lý được làm ra không chỉ bởi con người nhưng còn cho con người, vì thế, mọi người phải được đối xử cách bình đẳng, công bằng. Như thế, trong bất cứ cảnh huống nào, mệnh lệnh tuyệt đối không cho phép ta biến người khác thành phương tiện để ta đạt đến cùng đích của riêng mình.  

Tóm lại, phán đoán và hành vi của một con người đang sống không phải chỉ đơn thuần dựa vào cảm xúc hay tư lợi của bản thân cũng như điều kiện môi trường đẩy đưa, nhưng là một hành vi mang đầy đủ tự do, trách nhiệm dưới sự hướng dẫn của lý trí, được cân nhắc theo những giá trị gắn liền với phẩm giá con người và được đặt để trong tương quan liên vị với người khác trong sự bình đẳng, không thiên tư thiên vị.

Hạnh phúc là điều giản dị


Hạnh phúc cũng giống như một chiếc đồng hồ, loại nào đơn giản nhất là thứ ít hư hỏng nhất.

Hạnh phúc nhất trên cuộc đời này là trao đi tình yêu và được đáp lại bằng tình yêu.

Hạnh phúc đơn giản chỉ là nói một câu quan tâm, không cần ngọt ngào nhưng đừng giả dối.

Cách đơn giản để hạnh phúc chính là trân trọng những gì mình đang có.

** 7 bước đến hạnh phúc:

- Suy  nghĩ ít lại, cảm nhận nhiều hơn

- Bớt đi khó chịu, mỉm cười nhiều hơn

- Nói ít lại, lắng nghe nhiều hơn

- Xem ít lại, hành động nhiều hơn

- Phán xét ít lại, chấp nhận nhiều hơn

- Phàn nàn ít lại, trân trọng nhiều hơn

- Sợ hãi ít lại, yêu thương nhiều hơn


Cách đơn giản để hạnh phúc chính là trân trọng những gì mình đang có.

Một người hạnh phúc không phải là người đang ở trong hoàn cảnh sống thuận lợi mà đó chính là người luôn giữ cho mình một thái độ sống đúng đắn trong mọi hoàn cảnh.

Hạnh phúc không phải là được rất nhiều người yêu mà là được một người yêu rất nhiều.

** 5 nguyên tắc để hạnh phúc:

- Tập tha thứ

- Bớt lo lắng

- Sống đơn giản

- Cho đi nhiều hơn

- Đừng trông đợi quá nhiều

** Hạnh phúc là có ai đó để yêu và có điều gì đó để hi vọng.

** Hạnh phúc cũng giống như một chiếc đồng hồ, loại nào đơn giản nhất là thứ ít hư hỏng nhất.

** Mỗi người đều có quyền năng đem lại hạnh phúc cho người khác Có người làm điều đó chỉ đơn giản bằng cách bước vào phòng - người khác bằng cách rời khỏi phòng. Có người để lại sau lưng những bước chân ủ dột; người khác, dấu vết của niềm vui. Có người để lại sau lưng vệt hận thù và cay đắng; người khác, dấu vết của tình yêu và sự hài hòa. Có người để lại sau lưng những hoài nghi và bi quan; người khác, dấu vết của niềm tin và sự lạc quan.Có người để lại sau lưng những chỉ trích và bỏ cuộc; người khác, dấu vết của lòng biết ơn và hy vọng.Còn bạn, bạn để lại gì sau lưng mình?

** Hạnh phúc trong cuộc đời không phụ thuộc nhiều vào điều xảy ra với bạn bằng cách mà bạn đón nhận nó.

Gửi em ! Người khao khát tự do…

Anh đến thăm em vào một buổi chiều nắng nhạt tại phòng giam số 9, khu cải tạo thanh thiếu niên. Từ xa xa, em nhìn anh với ánh mắt đợi chờ sẻ chia. Dáng người em tiều tụy, xơ xác, làm nhạt dần dáng thiếu nữ xinh đẹp ngày nào. Anh chào em và hỏi thăm tinh thần cũng như cuộc sống của em ở đây. Mấp máy những lời đầu tiên, em thổ lộ rằng: “em khao khát được tự do…”

Quả thực anh hiểu rằng, tự do là điều thật lớn lao với em lúc này. Nhưng theo cảm nghĩ của anh, đó không phải là cái tự do của thân xác, muốn vùng mình ra khỏi chốn ngục tù giam hãm này để thỏa sức bay cao, bay xa. Qua chia sẻ, anh thấy còn có một khao khát tự do nào khác nữa đang tiềm tàng trong em.


Em thân mến !

Phần đời đã qua của em là một hành trình vùi mình trong những lạc thú trần gian. Sống trong một gia đình hạnh phúc có cha, có mẹ. Nhưng khi được cha mẹ dạy bảo và gìn giữ, em lại cảm thấy hình như mình đang bị mất đi tự do, mất đi cái quyền được là chính mình. Em cảm thấy ấm ức khi không được tự do chơi bời như đám bạn của em. Cũng một buổi chiều năm ấy, nhưng là một chiều u sầu ảm đạm, em bỏ nhà ra đi để tìm cái tự do cho mình. Anh trầm lòng trước quyết định của em lúc ấy, bởi vì anh biết em sẽ lại rơi vào một vực thẳm mới mà dường như khó gì giải thoát. Dù sao thì đó là quyết định của em, một quyết định được thực hiện trong tự do.

Anh suy tư về hai từ “tự do”, tự do bên ngoài và tự do nội tâm. Có lẽ, tự do không phải là muốn làm gì thì làm. Chính lúc hiểu tự do như vậy là lúc ta đang đánh mất sự tự do em ạ. Cũng như em, biết bao bạn trẻ đang cố thoát ra khỏi sự kìm cặp của gia đình và xã hội, để ung dung với những thỏa mãn của bản thân. Nhưng rồi chính các bạn ấy lại sa vào nô lệ của tình dục, ma túy, cờ bạc, rượu chè, hay những lạc thú trần gian khác. Nô lệ là rơi vào hoàn cảnh phải bám víu hay bị giam hãm, bị vùi mình trong những phù vân cuộc đời mà không thể thoát ra được. Vậy đấy, nhiều lúc ta tưởng mình tìm được tự do bên ngoài, nhưng chẳng nào ngờ tâm hồn lại rơi vào đầm lầy của tình trạng bị nô lệ, luẩn quẩn trong men say dòng đời.

Em của ngày hôm qua có thể tìm được một thân xác tự do khi thoát khỏi kìm cặp của mẹ cha, nhưng tâm hồn lại vất vưởng giữa đường đời đang trong cảnh nô lệ cho tham muốn thấp hèn. Ấy thế mà em của ngày hôm nay đang bị giam hãm trong bốn vách tường kín mịt, vẫn có thể thăng hoa với những ước mơ của mình để tìm kiếm một sự tự do thật sự trong tâm hồn. Em kể cho anh nghe những hoạch định mà em sẽ làm sau khi ra khỏi trại cải tạo: Em sẽ trở về nhà sống bên gia đình, vì ba mẹ luôn muốn điều tốt nhất cho con cái của mình. Em sẽ thi học ngành giáo dục để có cơ hội mở lớp, mở nhà tình thương nuôi dạy các trẻ em đường phố. Em sẽ yêu thương những người khốn khó và nghèo khổ… Đặc biệt, em cũng sẵn sàng tha thứ cho những ai đã gây đau khổ cho em như thế này. Lý do đơn giản mà em nói với tôi: “Vì em cảm thấy được một niềm vui sâu xa nào đó trong lòng mình, anh  ạ !”

Muốn kiếm tiền thì phải học thói quen tiêu tiền

Theo lý lẽ thông thường, để tiết kiệm tiền, bạn cần tích trữ càng nhiều càng tốt trong khi phải giảm đáng kể chi tiêu. Thế là đủ.

Tuy chiến lược này có giá trị nhất định, song phương thức thông minh hơn để giúp bạn giàu có là nuôi dưỡng những thói quen chi tiêu cẩn trọng, cho phép bạn tối đa hóa khoản tiền tiết kiệm mà không ảnh hưởng xấu đến phong cách của bạn.


Dưới đây là 4 thói quen chi tiêu thông minh có thể giúp bạn tiết kiệm được những đồng tiền đầu tiên.

1. Phân loại các khoản chi và theo dõi việc chi tiêu

Một cách dễ dàng để kiềm chế thói quen chi tiêu là chia nhỏ các khoản chi thành từng nhóm. Garrett Gunderson, Giám đốc điều hành WealthFactory.com, gợi ý danh mục gồm 4 khoản chi: tiêu cực, tích cực, phòng ngừa và lối sống.

Theo ông Gunderson, các khoản chi tiêu cực là “Các khoản phí thấu chi, sử dụng thẻ tín dụng để tiêu dùng, chi tiền cho các thói quen xấu, sản phẩm hoặc dịch vụ bạn không dùng đến hoặc không gia tăng giá trị cho cuộc sống của bạn”. Đây là những khoản thâm hụt tài chính không mại lại lợi ích gì cho bạn.

Chi tích cực là các khoản đem lại tiền bạc cho bạn, như tuyển dụng một nhân viên lý tưởng hoặc trở thành nhà đầu tư ngay từ đầu vào một công ty hoặc sản phẩm hữu ích. Đây cũng là các khoản chi giúp nâng cao sự sung túc của bạn như giáo dục, thực phẩm dinh dưỡng và các khóa luyện tập sức khỏe.

Các khoản chi phòng ngừa như y tế, bảo hiểm nhân thọ và bảo hiểm ôtô cũng gắn liền với việc bảo vệ bản thân và gia đình bạn.

Cuối cùng, các khoản chi liên quan tới lối sống bao gồm các những điều vui vẻ trong cuộc sống như kỳ nghỉ, công nghệ mới nhất và quần áo mới.

Bằng cách phân loại các khoản chi, bạn có thể dễ dàng tìm ra cách cắt giảm khoản chi tiêu cực, tăng khoản chi tích cực và phòng ngừa cũng như chi tiêu một cách dè dặt đối với các khoản liên quan đến lối sống. Nếu bạn có những lựa chọn đúng đắn trong việc thiết lập những giới hạn về mức chi tiêu, các khoản chi tích cực sẽ tự trả tiền cho chúng và thậm chí còn sinh lời. Hãy luôn theo dõi chặt chẽ việc chi tiêu của bạn và sớm thôi, thói quen tốt (và khoản tiền tiết kiệm) sẽ xuất đầu lộ diện.

Đừng để việc chi tiêu tác động đến tâm trạng của bạn.Đừng để việc chi tiêu tác động đến tâm trạng của bạn

2. Tránh chi tiêu theo cảm tính

Mọi chúng ta đều có những ngày tâm trạng buồn chán và chúng ta tự cho rằng mình chắc chắn sẽ cảm thấy tốt hơn sau khi mua một đôi giày mới hoặc một vài thanh sô-cô-la ngon tuyệt.

Tuy nhiên, Kevin O’Leary, người dẫn chương trình truyền hình thực tế Shark Tank của kênh ABC và Tập đoàn tài chính O’Leary, lại khuyên “Đừng đi mua sắm để thay đổi tâm trạng. Việc này có thể giúp bạn cảm thấy tốt hơn trong ngắn hạn, nhưng tôi cam đoan rằng cảm giác thỏa mãn lâu dài khi khoản tiền tiết kiệm và tiền của bạn tăng lên còn mạnh mẽ hơn sự thỏa mãn tạm thời mà liệu pháp mua sắm mang lại”.

Thay vào đó, hãy cố gắng điều chỉnh cảm xúc bằng cách trò chuyện với bạn bè và gia đình, tập thể dục, xem phim tài liệu hoặc đọc sách báo. Hoặc giả, bạn thử một phương pháp đơn giản hơn, thử lên kế hoạch đi chơi hoặc chăm sóc bản thân sử dụng ngân sách dành cho lối sống. Ví dụ, lên kế hoạch đi mát-xa tại trung tâm spa hoặc tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon một tháng/lần thay vì cứ phải đợi đến khi nào bạn cảm thấy căng thẳng.

Tạo dựng những chiến lược đối phó tốt sẽ giúp loại bỏ thói quen chi tiêu xấu và giúp bạn tiết kiệm một cách nhanh chóng.

3. Lựa chọn và thanh toán các khoản nợ một cách có chiến lược

Các khoản vay có thể khiến bạn phát hoảng. Trước khi rơi vào trạng thái hoảng sợ và lo lắng về cách trả hết nợ nần, cả cá nhân và doanh nghiệp, hãy dành thời gian nghiên cứu các loại hình về các khoản vay khác nhau. Trang Entrepreneur đưa ra hướng dẫn từng bước giúp bạn định hướng quy trình cho vay và cân nhắc ưu và nhược của các lựa chọn khác nhau.

Nếu bạn đã vướng vào nợ nần, Diana Ransom phụ trách tạp chí Smart Money của tờ Wall Street Journal gợi ý bạn nên đặt ưu tiên thanh toán các khoản nợ có lãi suất cao nhất trước tiên, rồi sau đó xem xét hợp nhất các khoản nợ còn lại thành một gói dài hạn. Thanh toán hết một khoản nợ lớn sẽ cho phép bạn tránh được việc lãng phí tiền bạc do phải gánh chịu chi phí phát sinh từ các khoản vay nhỏ.

Trong trường hợp xấu hơn, hãy gọi cho các chủ nợ và tìm kiếm sự giúp đỡ từ các tổ chức giải cứu nợ. Tìm ra chiến lược đúng đắn để trả hết các khoản nợ cho phép bạn tiết kiệm hàng nghìn đôla tiền lãi và thậm chí cả chi phí pháp lý nữa. Bất kể là khoản vay cá nhân hay doanh nghiệp, hãy chủ động lập kế hoạch thoát khỏi chúng.

4. Đầu tư khôn ngoan

Nhà hóa học Neil McCarthy đã kiếm được triệu đôla đầu tiên của ông chỉ bằng cách đầu tư vào thị trường chứng khoán hồi những năm 1990. Paul Glandorf, công nhân xây dựng kiêm thợ sửa chữa ống nước, đã đầu tư một cách nghiêm túc với tư cách một người đã nghỉ hưu và giờ đây đang ung dung hưởng cả đống tiền. Bài học ở đây là: Phải hiểu rõ cách thức hoạt động của thị trường chứng khoán.

Sau khi nghiên cứu và nắm rõ về thị trường chứng khoán, hãy bắt đầu tự mình theo dõi và thử một vài khoản đầu tư. Robinhood là một trình ứng dụng tuyệt vời cho phép bạn buôn bán cổ phiếu miễn phí và dễ dàng theo dõi các công ty bạn đang quan tâm nhưng chưa có tiền để đầu tư.

Khi bạn đã hiểu rõ cách giao dịch, chuyên gia bán hàng Grant Cardone khuyên bạn nên đa dạng hóa một cách cẩn trọng và dốc toàn lực cho mục tiêu đề ra.

“Bạn nên tìm ra một hoặc hai lĩnh vực mà bạn hiểu rõ, rồi đầu tư vào đó. Đó là cách mọi người làm giàu. Con người ta không thể giàu lên bằng cách đầu tư rón rén từng 100 đôla một vào tất cả các lĩnh vực”, ông Cardone nói.

Bằng cách chi tiêu khôn ngoan vào thị trường chứng khoán, bạn có gia tăng khoản đầu tư ban đầu một cách có chiến lược và vững bước trên con đường trở thành triệu phú.

Tác giả: Vũ Hà từ NDH