vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:
Internet
Truyện ngắn
Kỹ năng sống
Không gian đẹp
Bài hát hay Việt Nam
Tình yêu
Sách hay
Nghệ thuật

Mỗi bức ảnh là một câu chuyện. Và với mỗi bức ảnh, ta thấy được những khoảnh khắc tuyệt vời về con người, thiên nhiên và cuộc sống đang diễn ra hàng ngày xung quanh chúng ta. Phải chăng chúng ta quá vô tâm và quên đi bao điều đẹp đẽ, diệu kỳ quanh ta hàng ngày. M21love trân trọng gửi đến bạn đọc bộ sưu tập những ảnh đẹp về đất nước và con người Việt Nam. Việt Nam - Nét đẹp thật khó gọi tên.

Tiếng Cồng chiêng của nhưng chàng trai và những điệu múa nhịp nhàng lại vang lên khi kết thúc một mùa bội thu của người dân tộc Bana trên vùng cao nguên Bảo Lộc Lâm Đồng. 
Tác giả: Bùi Mai Thiện

Nét đẹp dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam cùng với hoa sen. 
Tác giả: Lưu Thanh Hải

dưới cái nắng vàng buổi sớm diêm dân và bóng dân trên cánh đồng trong thật đẹp! 
Tác giả: Ngô Quang Trung

Nơi vùng cao Tây Bắc luôn để lại cho chúng ra những cảm xúc khó tả khi đi qua vùng đất này! Những thửa ruộng bậc thang kì vĩ qua bàn tay con người đã cho ta những ấn tượng không phai về vẻ đẹp nơi đây! 
Tác giả: Trần Văn Lộc

Khi ngày mùa đã xong, cũng là lúc đồng bào Khmer An Giang nghỉ ngơi để chuẩn bị mừng lễ Sen Dolta diễn ra 3 ngày (từ 29/8 đến 1-9 âm lịch). Trong rất nhiều các nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam thì đua bò Bảy Núi có lẽ là độc nhất vô nhị.
 Tác giả: Nguyễn Vũ Phương

Thiếu nữ dân tộc Chăm trên đồi cát Nam Cương,Ninh Thuận. 
Tác giả: Nguyễn Văn Lộc

đứng trên tầng 12 của khách sạn chụp được khoảnh khắc mưu sinh của người dân vùng biển...cảm giác khi bấm máy thật khó tả. 
Tác giả: Phùng Anh Tuấn

Ai đã từng đến Tây Nguyên ắt hắn sẽ không quên con người nơi đây, Bức ảnh tôi chụp được vào 1 buổi sáng đẹp trời trong không khí vui mừng thể hiện nụ cười trên khuôn mặt cậu bé đang giúp ba mẹ chuyển đồ về nhà mới nơi mà bao năm vất vả để có mái nhà hạnh phúc. 
Tác giả: Nguyen Sy Dung

Nói đến Đất nước và con người Việt Nam thì những nét văn hoá, hình ảnh luôn được gắn liền đó là hình ảnh hoa Sen, Áo dài, Áo yếm, Khi hoa sen kết hợp cùng thiếu nữ với áo dài hay áo yếm luôn là một chủ đề mà từ xưa đến nay được rất nhiều các nhà nhiếp ảnh, nhạc sỹ, hoạ sỹ hay nhà thơ nhà văn.... sáng tác và khai thác nhiều. 
Tác giả: Vũ Văn Phong

Bức ảnh cho tôi cảm giác thật nhẹ nhàng nên thơ và bình dị. 
Tác giả: Hiếu Minh Vũ

Ai ai cũng có lúc cảm thấy một tâm trạng được gọi là bất an.

Bất an với số tiền bạn gởi ở ngân hàng hay bất an với mức yêu thương bạn giành được từ bạn mình, hoặc bất an với nền giáo dục mình đã tiếp thu. Hay bất an về sức khỏe, tuổi tác hay vóc dáng bên ngoài của mình.

Nếu có ai đó hỏi bạn ‘điều gì đang làm bạn bất an vậy?’, hầu chắc bạn sẽ trả lời sai.

Bạn có thể trả lời ‘tôi không được bạn mình yêu thương đủ’ hay ‘tôi không được đào tạo theo trường lớp mà tôi cần’, hay những câu trả lời tương tự.

Nói cách khác, bạn nêu ra một lí do nào đó bên ngoài, mà quên rằng bất an không phải là một tình cảm xuất phát từ một điều gì đó bên ngoài mình, mà do một phản ứng nào đó đã được cài đặt nơi bạn, hay do một điều gì đó mà bạn cứ đinh ninh trong đầu mình. Nếu thay đổi được chương trình đã cài đặt, những cảm giác bất an ấy sẽ biến mất ngay, dù mọi sự trong thế giới bên ngoài vẫn như trước.


Có người cảm thấy vẫn cứ an tâm khi chẳng còn đồng xu nào trong ngân hàng. Nhưng cũng có người lại cảm thấy bất an dù có hằng triệu đồng. Như vậy, khác biệt trong tình cảm của hai người không phải là do có tiền nhiều hay ít, mà là do mỗi bên đã được ‘cài đặt’ suy nghĩ thế nào. Có người không có bạn bè mà vẫn cảm thấy an tâm trong tình yêu của mọi người. Nhưng cũng có người vẫn cảm thấy bất an, dù đang có những quan hệ đậm nét sở hữu riêng tư tới mức gần như độc chiếm. Một lần nữa, chúng ta lại thấy khác biệt ấy là do hai bên đã được cài đặt suy nghĩ và phản ứng khác nhau.

Nếu muốn xử lí tình cảm bất an của mình, bạn phải nghiên cứu để hiểu rõ bốn điều sau đây:

1. Trước hết, thật vô ích khi tìm cách làm thay đổi các sự việc bên ngoài mình để giảm bớt sự bất an. Những nỗ lực ấy có khi thành công, nhưng hầu hết đều thất bại. Chúng có thể làm bạn cảm thấy được nhẹ nhõm đôi chút, nhưng cảm giác này cũng rất mau qua. Vì thế, bạn không nên để phí năng lực và thời giờ làm đẹp vóc dáng bên ngoài, kiếm nhiều tiền hơn hay thu phục tình cảm của bạn bè.

2. Thứ đến, xuất phát từ nhận xét trên đây, bạn thấy mình phải xử lí vấn đề ngay tại nơi xảy ra vấn đề, tức là trong đầu óc mình. Hãy nhớ tới những người đang ở trong tình trạng y như bạn lúc này mà không cảm thấy bất an chút nào. Đã có những người như thế. Vì vậy, vấn đề không phải với thực tế bên ngoài mình, mà là với chính bạn, với chương trình đã được cài đặt nơi bạn.

3. Sau đó, phải nhận thức rằng chương trình cài đặt nơi bạn là chương trình lấy từ những người bất an, tức là những người đã từng dạy bạn khi bạn còn nhỏ và rất dễ bị ấn tượng, qua chính thái độ và phản ứng hốt hoảng của họ, rằng hễ khi nào thế giới bên ngoài không rập theo khuôn mẫu nào thì phải tạo ra trong lòng mình những dao động tình cảm gọi là bất an. Và bổn phận của bạn là phải làm mọi cách trong khả năng của mình sắp xếp lại thế giới ấy, như kiếm tiền nhiều hơn, tìm cách cho có nhiều mối quan tâm hơn, hòa hoãn và chiều ý những người đã bị bạn xúc phạm v. v… nhờ đó cảm giác bất an sẽ biến đi. Không, chỉ khi nào bạn nhận thức rằng bạn không cần phải làm những điều ấy, làm như thế chẳng giải quyết được gì, sự dao động tình cảm có xảy ra thì đó chỉ là do bạn và do nền văn hoá bạn đã tiếp thu, chỉ khi nhận thức như thế bạn mới được kéo ra xa vấn đề và có được sự nguôi ngoai.

4. Sau cùng, hễ khi nào bạn cảm thấy bất an về bất cứ điều gì trong tương lai, hãy nhớ rằng trong sáu tháng hay một năm qua bạn đã hết sức bất an về những sự cố, nhưng khi chúng xảy ra bạn đều đã xử lí được một cách nào đó.

Sở dĩ thế là nhờ nghị lực và khả năng mà bạn có được trong giây phút hiện tại này, chứ không hề nhờ những lo lắng trước kia, chúng chỉ làm bạn đau khổ vô ích và làm bạn trở nên yếu ớt trong tình cảm. Thế nên, hãy tự nhủ: ‘Nếu có gì tôi có thể làm cho tương lai, thì ngay bây giờ tôi sẽ làm. Sau đó, tôi sẽ để sự việc trôi qua và ngồi xuống tận hưởng giây phút này, vì kinh nghiệm cho tôi biết chỉ có thể đối phó với sự việc khi chúng xuất hiện, chứ không phải trước khi chúng xảy ra. Hiện tại luôn đem đến cho tôi nghị lực và khả năng cần thiết để xử lí chúng.

Các tình cảm bất an chỉ biến mất hoàn toàn khi bạn đã có được khả năng may mắn của chim trên trời và hoa ngoài đồng, đó là sống cho trọn vẹn trong giây phút hiện tại, sống từng giây từng phút một. Dù có đau khổ tới mức nào, giây phút hiện tại cũng không bao giờ là không thể chịu đựng nổi.

Cái chúng ta không chịu đựng nổi chính là những điều mà bạn cho rằng sẽ xảy ra trong năm giờ hay trong năm ngày nữa. Và lúc nào bạn cũng nhắc đi nhắc lại trong đầu những chữ này ‘điều này kinh khủng quá, không thể chịu nổi, nó sẽ kéo dài bao lâu đây, và cứ thế’. Chim trời và hoa hòe được may mắn hơn loài người là vì chúng không có khái niệm gì về tương lai, không có chữ nghĩa nào trong đầu, và không hề lo lắng xem người ta nghĩ gì về mình. 

Thế nên, đừng lo lắng về ngày mai, ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy. 

Nguyên tác: Call to Love’ (Meditations) Tác giả: Anthony de Mello,S.J

Mỗi năm đến kỳ tốt nghiệp ra trường, các trường trung học và đại học Mỹ có thông lệ mời những vị khách có địa vị, tiếng tăm đến nói chuyện với học sinh, sinh viên. Các vị khách này có thể là 1 chính khách như tổng thống, 1 nghệ sĩ tài tử nổi tiếng, hay những người thành đạt như Bill Gate, Steve Jobs, v.v…Những bài nói chuyện có ý nghĩa thường được các báo in, trích dẫn lại.

Năm nay, có 1 bài diễn văn từ 1 vị khách mời đặc biệt đã được mọi người và giới truyền thông chú ý, được đăng tải trên nhiều tờ báo. Đó là bài nói chuyện của đô đốc Bill McRaven, người đứng đầu lực lượng đặc biệt của Hải quân Hoa Kỳ (Navy SEAL), người trực tiếp chỉ huy biệt đội SEAL Team Six nổi tiếng, người giám sát việc lập kế hoạch và thực hiện cuộc tấn công tiêu diệt Osama Bin Laden.

Ông là tướng Hải quân bốn sao bí ẩn nhất và luôn được bảo vệ cẩn mật. Trong khi các Đô đốc như Greenert, Gortney, Locklear thường xuyên xuất hiện trong các phương tiện truyền thông và trước Quốc hội, McRaven thì lại bí mật và tránh né mọi sự chú ý về mình.

Tuần rồi, sinh viên tốt nghiệp tại Đại học Texas ở Austin lại nhận được 1 sự “chiêu đãi” hiếm có, đó là bài nói chuyện đầy ý nghĩa và hóm hỉnh của Đô đốc Bill McRaven.

Dưới đây là bài nói chuyện của ông:


Kính thưa Viện Trưởng Powers, Phó  Viện Trưởng Fenves , các vị Trưởng khoa, các vị giáo sư, cùng gia đình và bạn bè, và quan trọng nhất là các tân sinh viên tốt nghiệp niên khoá 2014. Xin chúc mừng thành tích của các bạn.

Đã gần 37 năm từ ngày mà tôi tốt nghiệp UT. Tôi nhớ rất nhiều điều về ngày hôm đó. Tôi nhớ tôi đã bị nhức đầu từ một buổi tiệc (nguyên văn: “party”) đêm trước. Tôi chỉ nhớ là tôi đã có một bạn gái nghiêm túc, người mà tôi kết hôn sau này – đó là chuyện quan trọng cần nhớ – và tôi nhớ rằng tôi đã được nhận vào Hải quân ngày hôm đó.

Nhưng trong tất cả những điều tôi nhớ, thì tôi lại chẳng nhớ những ai là khách mời lên phát biểu trong buổi tối đó và tôi chắc chắn không nhớ bất cứ điều gì họ nói.

Vì vậy, phải thừa nhận 1 thực tế là nếu tôi không có thể làm cho bài phát biểu này đáng nhớ – thì ít nhất tôi sẽ cố gắng để làm cho nó ngăn ngắn.

Khẩu hiệu của Đại học UT là “Những gì bắt đầu ở đây sẽ làm thay đổi thế giới” (nguyên văn: “What starts here changes the world”).

Tôi phải thừa nhận, là tôi rất thích cái khẩu hiệu đó.

Tối nay có gần 8.000 sinh viên tốt nghiệp UT.

Trong 1 bảng phân tích khá chặt chẽ, mẫu mực của website “Ask.Com“, họ nói rằng trung bình 1 người Mỹ sẽ giao tiếp với khoảng 10.000 người khác trong suốt cuộc đời của mình.

Đó là con số rất lớn, rất nhiều người.

Nhưng, nếu mỗi người trong các bạn thay đổi cuộc sống của chỉ mười người và mỗi một người này làm thay đổi cuộc sống của mười người khác – vâng, chỉ mười mà thôi – thì sau đó trong năm thế hệ – tức là sau 125 năm – lớp sinh viên tốt nghiệp năm 2014 sẽ làm thay đổi cuộc sống của 800 triệu người.

800 triệu người – các bạn hãy suy nghĩ về con số này đi – nó nhiều hơn gấp đôi so với dân số Hoa Kỳ. Đi tiếp thêm một thế hệ nữa và bạn có thể thay đổi toàn bộ dân số thế giới – 8 tỷ người.

Nếu bạn cho rằng rất khó để thay đổi cuộc sống của mười người – tức là thay đổi cuộc sống của họ mãi mãi – thì bạn đã sai.

Tôi thấy nó xảy ra hàng ngày ở Iraq và Afghanistan.

Một sĩ quan bộ binh trẻ ra quyết định rẽ trái thay vì rẽ phải xuống một con đường ở Baghdad và mười quân nhân trong toán của anh đã được an toàn, tránh khỏi 1 cuộc phục kích.

Tại tỉnh Kandahar, Afghanistan, một nữ hạ sĩ quan cảm nhận điều gì đó khác lạ và đã chỉ đạo trung đội của cô ấy tránh thoát được khối chất nổ 500 cân gài bẫy họ, cứu được cuộc sống của hàng chục chiến sĩ.

Nhưng, không chỉ những người lính được cứu thoát bởi các quyết định từ một người, con cái của họ (chưa ra đời), cũng được cứu. Và con cái của con cái họ cũng được cứu.

Nhiều thế hệ đã được cứu bởi một quyết định từ một người.

Nhưng, thay đổi thế giới có thể xảy ra bất cứ nơi nào và bất cứ ai cũng đều có thể làm được điều đó.

Vì vậy, những gì bắt đầu ở đây đích thực có thể thay đổi thế giới, nhưng câu hỏi là … lúc đó thế giới sẽ trông giống như thế nào, sau khi bạn thay đổi nó?

Tôi tin tưởng rằng nó sẽ tốt hơn rất nhiều, và nếu các bạn làm cho tên thủy thủ già này vui vẻ trong chốc lát bằng cách giả bộ như đang chăm chú lắng nghe những gì mà tôi sẽ nói, một vài gợi ý có thể giúp các bạn trên con đường đi đến một thế giới tốt hơn.

Và trong khi những bài học này được rút ra trong thời gian tôi phục vụ quân đội, tôi có thể đảm bảo với các bạn rằng nó sẽ hữu ích, cho dù các bạn chưa từng một ngày mặc bộ quân phục.

Điều quan trọng không phải ở giới tính, dân tộc hay tôn giáo, hoặc địa vị xã hội của các bạn.

Cuộc đấu tranh của chúng ta trong thế giới này là tương tự nhau và những bài học để vượt qua những trở ngại để tiến lên – để thay đổi bản thân và thế giới xung quanh chúng ta, đều áp dụng chung được cho tất cả mọi người.

Tôi đã là một thành viên của Navy SEAL trong 36 năm (chú thích: Navy SEAL là lượng lực đặc nhiệm tinh nhuệ của Hải quân Mỹ – SEAL: Sea-Air-Land). Nhưng tất cả chỉ bắt đầu sau khi tôi tốt nghiệp UT để tham gia khoá đào tạo SEAL cơ bản ở Coronado, California.

Khoá đào tạo SEAL cơ bản trong sáu tháng, bao gồm những màn “tra tấn dai dẳng” (nguyên văn: “long torturous”) như chạy trên cát lún, nửa đêm bơi trong nước lạnh ở bờ biển San Diego, những cuộc rèn luyện vượt chướng ngại vật, những buổi tập thể dục thể hình dài vô tận, là những ngày không được ngủ, luôn bị lạnh, bị ướt và khổ sở.

Đó là sáu tháng liên tục bị quấy rối bởi các huấn luyện viên chuyên nghiệp, họ luôn tìm kiếm những điểm khiếm khuyết về tâm lý và thể chất của các học viên để loại bỏ họ ra khỏi Navy SEAL.

Nhưng, khoá huấn luyện cũng nhằm tìm kiếm những học viên có tư chất chỉ huy, có thể dẫn dắt đồng đội trong một môi trường căng thẳng liên tục, hỗn loạn, trong những thời điểm gặp thất bại và khó khăn.
Với tôi khoá đào tạo cơ bản SEAL chính là những thử thách trong cả đời người được nhồi nhét vào trong sáu tháng.

Vì vậy, đây là 10 bài học mà tôi đã học được từ khoá huấn luyện cơ bản SEAL, hy vọng sẽ có giá trị cho các bạn khi dấn bước trên đường đời.

Mỗi buổi sáng trong khoá đào tạo SEAL cơ bản, người huấn luyện viên – vào thời điểm đó tất cả các HLV đều là cựu chiến binh Việt Nam – sẽ đến các doanh trại và điều đầu tiên họ sẽ kiểm tra là giường của học viên.

Nếu học viên làm đúng, các góc giường sẽ vuông cạnh (ý tác giả muốn nói đến tấm drap trải giường), các bao gối được kéo thẳng, phẳng phiu, cái gối đầu phải được đặt ngay dưới trung tâm của 2 thanh đầu giường, và cái mền phụ (chú thích: mỗi học viên được cấp 2 cái mền) gấp gọn gàng dưới chân của rack – rack là từ của Hải quân dùng để chỉ cái giường.

Đó là một nhiệm vụ rất đơn giản, rất trần tục. Thế nhưng mỗi buổi sáng chúng tôi ai nấy cũng phải dọp dẹp giường của mình 1 cách gọn gàng, hoàn hảo. Chuyện này có vẻ hơi ngây ngô vào thời điểm đó, nhất là dưới ánh sáng của 1 thực tế hiển nhiên là các học viên đang ước vọng trở thành những chiến binh SEAL thực sự, được tham dự những trận chiến khó khăn đầy chông gai – nhưng, sự “trí tuệ” (nguyên văn: “wisdom”) của hành động tưởng như đơn giản này đã được minh chứng với tôi nhiều lần.

Nếu bạn dọn dẹp giường của bạn mỗi buổi sáng, tức là bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên trong ngày. Nó sẽ mang lại cho bạn một niềm tự hào nhỏ, nó sẽ khuyến khích bạn làm tốt nhiệm vụ kế và các nhiệm vụ khác tiếp theo sau.

Đến cuối ngày, từ một nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành sẽ biến thành nhiều nhiệm vụ hoàn thành. Hành động dọn dẹp giường của các bạn cũng sẽ làm củng cố cho 1 thực tế là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống rất đáng được quan tâm.

Nếu các bạn không thể làm tốt những việc nhỏ nhặt, các bạn sẽ không bao giờ làm tốt được những điều lớn.

Và, nếu như bạn có một ngày không như ý, bạn trở về nhà và thấy một chiếc giường đã gọn gàng, ngăn nắp – do chính tay bạn làm – điều đó sẽ cho bạn niềm động viên là ngày mai sẽ tốt hơn.

Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy bắt đầu bằng cách dọn dẹp ngăn nắp giường của các bạn.

Trong khoá đào tạo SEAL các học viên được chia thành nhiều toán. Mỗi toán gồm bảy học viên – chia ra ba người ngồi mỗi bên của một chiếc xuồng cao su nhỏ, và một người điều khiển hướng đi cho xuồng.

Mỗi ngày các toán mang xuồng ra bãi biển và được hướng dẫn cách vượt qua các con sóng và chèo vài dặm dọc theo bờ biển.

Vào mùa đông, những con sóng ở bờ biển San Diego có thể cao từ 8 đến 10 feet (chú thích: 2,4m – 3 m), cực kỳ khó khăn để lướt qua chúng, trừ khi tất cả mọi người cùng chèo.

Tất cả nhịp chèo phải đồng bộ theo nhịp đếm của người điều khiển. Mọi người phải nỗ lực hết sức, bằng không xuồng sẽ bị các làn sóng xô ngược lại và sẽ bị ném thô bạo lên trên bãi biển.

Để làm cho xuồng đến đích, thì tất cả mọi người phải cùng nhau chèo.

Một mình bạn không thể thay đổi thế giới – bạn sẽ phải cần những sự trợ giúp – và thật sự để đi được từ điểm khởi đầu đến đích cần phải có bạn bè, đồng nghiệp, sự nhã ý của những người không quen và một trưởng nhóm có năng lực để hướng dẫn mọi người.

Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy tìm thấy một người nào đó để trợ giúp bạn chèo chống.

Sau một vài tuần luyện tập khó khăn, khoá đào tạo SEAL mà tôi tham gia bắt đầu với 150 người đã giảm xuống chỉ còn 35. Bây giờ còn lại sáu 6 toán với 7 người trên mỗi xuồng.

Tôi được xếp chung toán với những học viên cao to, nhưng toán giỏi nhất lại toàn là những học viên nhỏ con – chúng tôi gọi họ là toán Munchkin (chú thích: nhỏ bé, xinh xắn) – không có ai trong toán này cao hơn 5,5 feet (chú thích: 1.67m).

Toán Munchkin gồm có một người Mỹ gốc da đỏ, một người Mỹ gốc châu Phi, một người Mỹ gốc Ba Lan, một người Mỹ gốc Hy Lạp, một người Mỹ gốc Ý, và hai thanh niên trẻ nhưng gan lỳ đến từ miền Trung Tây nước Mỹ.

Họ chèo xuồng, chạy bộ và bơi lội nhanh hơn tất cả các toán khác.

Những học viên cao lớn trong các toán khác thường cười cợt, trêu chọc khi thấy các thành viên của toán Munchkin xỏ những bàn chân nhỏ nhắn của họ vào những đôi chân vịt cũng… nhỏ nhắn trước khi bơi lội.

Nhưng bằng cách nào đó, những học viên nhỏ con này, họ đến từ mọi ngóc ngách của nước Mỹ và thế giới, luôn luôn là những người có tiếng cười sau cùng – (nguyên văn: “had the last laugh” đây là 1 thành ngữ Mỹ, tương tự như 1 thành ngữ VN “Cười người hôm trước, hôm sau người cười”) – họ bơi nhanh hơn so với tất cả mọi người và đến bờ trước chúng tôi rất lâu.

Khoá đào tạo SEAL là một sự bình đẳng tuyệt vời. Không có gì có thể giúp bạn đạt được thành công ngoài ý chí của bạn, chứ không phải đó là màu da, chủng tộc, học thức, hay địa vị xã hội của bạn đâu.

Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy đo lường con người bởi kích thước của trái tim của họ, chứ không phải là kích thước cái chân vịt của họ.

Vài lần trong tuần, các giảng viên sẽ cho cả lớp xếp hàng để kiểm tra quân phục. Việc kiểm tra này luôn luôn được tiến hành 1 cách kỹ lưỡng khác thường.

Mũ đội phải được hồ cứng 1 cách hoàn hảo, quân phục phải ủi thẳng nếp, khóa thắt lưng phải sáng bóng và không được có bất kỳ 1 vết tì ố nào.

Nhưng, bất kể bao nhiêu nỗ lực mà bạn đã dùng để hồ cứng chiếc mũ, ủi kỷ càng bộ quân phục, hoặc đánh bóng loáng cái khóa thắt lưng – cũng vẫn chưa đạt.

Các giảng viên sẽ tìm ra “1 sai phạm gì đó” để phạt bạn.

Và vì kiểm tra quân phục không đạt, các học viên phải chạy, với nguyên quần áo, lao vào sóng biển, và sau đó, ướt từ đầu đến chân, lăn trên bãi biển cho đến khi tất cả toàn thân bị bao phủ bởi cát.

Tên gọi của vụ này là “bánh tẩm đường” (nguyên văn: “sugar cookie”). Bạn phải vận bộ quân phục đó cho đến hết ngày – lạnh, ẩm ướt và đầy cát biển.

Có rất nhiều học viên không thể chấp nhận 1 thực tế là tất cả các nỗ lực của họ đều là vô ích. Bất kể là họ đã cố gắng đến cỡ nào – để những bộ quân phục trông chỉnh tề, đúng quân cách – đều bị đánh giá thấp.

Những học viên đó đã không vượt qua nổi khoá huấn luyện.

Những học viên đó không hiểu mục đích của sự huấn luyện. Bạn sẽ không bao giờ thành công. Bạn sẽ không bao giờ có một bộ đồng phục hoàn hảo.

Đôi khi, cho dù bạn đã chuẩn bị hay thực hiện 1 kế hoạch kỹ càng đến mấy đi chăng nữa, thì kết quả vẫn cho ra một cái “bánh tẩm đường”.

Đôi khi, cuộc sống là như vậy.

Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy vượt qua thân phận của một cái “bánh tẩm đường” và tiếp tục tiến về phía trước.

Mỗi ngày, trong thời gian đào tạo, bạn phải đương đầu với nhiều thử thách thể chất khác nhau – chạy, bơi, các khóa học vượt chướng ngại vật, thể dục thể hình – Những thứ đó được sắp đặt ra để thử thách dũng khí của bạn.

Mỗi sự kiện có những tiêu chuẩn – thời gian mà bạn phải đáp ứng. Nếu bạn thất bại trong việc đáp ứng những tiêu chuẩn đó, tên của bạn sẽ được đăng trên một danh sách và vào cuối ngày, những người có tên trên danh sách sẽ được mời đến một “rạp xiếc” (nguyên văn: “circus”).

“Rạp xiếc”: đó là phải tập thêm hai giờ thể dục – nó làm bạn kiệt sức, phá vỡ tinh thần của bạn để buộc bạn phải bỏ cuộc.

Không ai muốn đến “Rạp xiếc”.

Đến “Rạp xiếc” có nghĩa là ngày đó bạn không đạt tiêu chuẩn. Đến “Rạp xiếc” có nghĩa là nhiều mệt mỏi hơn, và mệt mỏi hơn có nghĩa là ngày hôm sau sẽ khó khăn hơn – và có khả năng sẽ phải đến viếng “Rạp xiếc” thường xuyên hơn nữa.

Trong quá trình đào tạo SEAL, tất cả mọi học viên không ai thoát khỏi bảng phong thần này, mọi người đều có tên trong danh sách đến “Rạp xiếc”.

Nhưng, một điều thú vị đã xảy ra với những người thường xuyên có tên trong danh sách “Rạp xiếc” – Những người phải chịu thêm hai giờ tập thể dục – đã càng ngày càng cứng cáp, mạnh mẽ hơn.

Nỗi “thống khổ” khi phải đến “Rạp xiếc” đã bồi đắp nên 1 sức mạnh tinh thần – và xây dựng khả năng phục hồi thể chất.

Cuộc sống đầy những “Rạp xiếc”

Các bạn sẽ thất bại. Các bạn có thể sẽ phải chịu thất bại thường xuyên. Thất bại sẽ làm các bạn đau đớn. Thất bại sẽ làm các bạn chán nản, thất vọng. Nhưng thất bại là liều thuốc thử để kiểm tra cốt lõi giá trị của các bạn.

Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, đừng sợ “Rạp xiếc”.

Ít nhất hai lần mỗi tuần, các học viên phải tham gia chạy vượt qua các chướng ngại vật. Tất cả gồm có 25 chướng ngại vật khác nhau, trong đó có 1 bức tường cao 10 foot, 1 tấm lưới cao 30 foot, và một hang rào dây thép gai dùng cho việc tập luyện bò trườn.

Nhưng chướng ngại vật khó khăn nhất là “cú trượt sinh tồn” (nguyên văn: “the slide for life”). Nó gồm 2 cái tháp, một tháp 3 tầng, cao 30 foot nằm một phía và một cái tháp một tầng nằm ở đầu kia. Hai toà tháp được nối liền bởi một dây thừng dài 200 foot.

Bạn phải leo lên tầng ba của tháp và khi lên đến đỉnh tháp, bạn nắm lấy sợi dây thừng, đong đưa bên dưới sợi dây thừng và dùng tay kéo thân hình, di chuyển đến đầu bên kia.

Kỷ lục vượt chướng ngại vật này đã đứng vững trong nhiều năm qua cho đến khoá đào tạo của chúng tôi vào năm 1977.

Kỷ lục này dường như “bất khả chiến bại” (nguyên văn: “unbeatable”), cho đến một ngày, một học viên đã quyết định thử thách chướng ngại vật “Cú trượt sinh tồn” này bằng cách trượt với tư thế cho đầu xuống trước.

Thay vì đong đưa cơ thể của mình dưới sợi dây thừng và nhích cả thân hình xuống, anh nằm lên trên sợi dây và đẩy thân mình về phía trước.

Đó là 1 cách di chuyển nguy hiểm – dường như điên cuồng, và đầy rủi ro. Nếu thất bại có nghĩa là chấn thương và bị loại khỏi khoá huấn luyện.

Không chút do dự – người học viên trượt theo sợi dây thừng xuống – nhanh 1 cách nguy hiểm, và thay vì vài phút, anh ta chỉ mất một nửa thời gian, anh đã phá được kỷ lục.

Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, đôi khi các bạn phải lao xuống để đương đầu với trở ngại.

Đến giai đoạn huấn luyện cách chiến đấu trên bộ, các học viên được máy bay đưa ra đảo San Clemente nằm ngoài khơi của San Diego.

Vùng biển ở San Clemente là một nơi có rất nhiều cá mập trắng lớn. Để được tốt nghiệp khóa huấn luyện SEAL, các học viên phải hoàn thành các loạt các bơi đường trường. Bơi đêm là một trong các loạt bơi đó.

Trước khi xuất phát, các giảng viên thông báo cho học viên với vẻ “hân hoan” (nguyên văn: “joyfully”) về tất cả các loài cá mập sinh sống ở vùng biển ngoài khơi San Clemente.

Tuy nhiên, họ cũng đảm bảo là chưa từng có học viên nào bị cá mập làm thịt cả, ít nhất là trong thời gian gần đây.

Nhưng, các học viên cũng được dạy rằng nếu một con cá mập bắt đầu lượn lờ quanh vị trí của bạn theo vòng tròn – hãy giữ vững vị trí của bạn. Không bơi đi. Không tỏ ra sợ hãi.

Và nếu những con cá mập đang đói, cần một bữa ăn nhẹ nửa đêm (nguyên văn: “a midnight snack”), phóng về phía bạn – thì hãy dồn hết sức mạnh đấm vào mõm cá, tất sẽ làm nó bỏ cuộc.

Có rất nhiều cá mập trên thế giới này. Nếu các bạn hy vọng sẽ hoàn tất 1 cuộc bơi lội, thì các bạn sẽ phải đối phó với chúng.

Vì vậy, nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, đừng lùi bước trước những con cá mập.

Một trong những công việc của Navy SEALs là tiến hành các cuộc tấn công dưới nước vào tàu chiến của địch. Chúng tôi thực hành kỹ thuật này 1 cách rất phổ biến trong quá trình huấn luyện cơ bản.

Nhiệm vụ tấn công tàu là nơi mà 2 Navy SEAL sẽ được thả xuống ở ngoài xa một bến cảng của đối phương và sau đó lặn hơn hai dặm (chú thích: hơn 3km) – dưới mặt nước – không sử dụng bất cứ dụng cụ gì, ngoài một cái thước đo độ sâu và một la bàn để định hướng mục tiêu.

Trong toàn bộ quá trình bơi lặn, thậm chí sâu dưới nước nhưng vẫn có một số ánh sáng xuyên qua được. Học viên vẫn còn chút ít cảm giác thoải mái khi biết rằng có 1 mặt nước rộng mở ở trên đầu của họ (nguyên văn: “open water”).

Nhưng khi bạn tiếp cận đến con tàu đang cập cảng, thì ánh sáng bắt đầu mờ dần. Các kết cấu thép của con tàu chận mất ánh trăng – che mất các ánh đèn đường – cùng tất cả ánh sáng xung quanh.

Để thành công trong nhiệm vụ, bạn phải lặn dưới con tàu và tìm ra cho được lườn tàu – tức là đường trung tâm và phần sâu nhất của con tàu.

Đây là mục tiêu của bạn. Nhưng lườn tàu cũng là nơi tăm tối nhất của con tàu, là nơi bạn không thể nhìn thấy bàn tay của mình dù có để nó ngay trước mặt, nơi mà tiếng ồn từ máy móc của con tàu làm chói tai, rất dễ dàng làm cho bạn bị mất phương hướng và bỏ cuộc.

Mỗi thành viên Navy SEAL đều biết rằng dưới lườn tàu, tại thời điểm đen tối nhất của nhiệm vụ – là thời điểm bạn phải bình tĩnh, tập trung – là khi tất cả các kỹ năng chiến thuật, sức mạnh thể chất và tất cả sức mạnh nội tâm của bạn đều phải mang ra hết để chống đỡ.

Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, các bạn phải đem ra những tốt nhất trong con người bạn để đương đầu ở thời điểm đen tối nhất.

Tuần thứ chín của khóa huấn luyện được gọi là “tuần lễ địa ngục” (nguyên văn: “Hell Week”). Đó là sáu ngày không ngủ, liên tục bị quấy rối về thể chất và tinh thần và một ngày đặc biệt tại “bãi bồi” (nguyên văn: “mud flats”) – “bãi bồi” là 1 vùng nằm giữa San Diego và Tijuana, nơi nước chảy đi và tạo ra các vũng bùn Tijuana – đó là một khu vực có địa hình đầm lầy, nơi mà bùn sình sẽ nhấn chìm bạn.

Đó là vào ngày thứ tư (Wednesday) của “tuần lể địa ngục”, bạn phải chèo đến “bãi bồi” và trong 15 giờ tiếp theo phải cố gắng để tồn tại dưới lớp bùn lạnh cóng, trong tiếng gió hú và áp lực không ngừng từ các huấn luyện viên luôn thúc giục, kêu gọi các học viên bỏ cuộc.

Thứ tư, khi mặt trời bắt đầu lặn thì lớp của tôi bị cho là đã “vi phạm nghiêm trọng các quy tắc” (nguyên văn: “egregious infraction of the rules”) được lệnh phải dầm mình dưới bùn.

Bùn “nuốt chững” các học viên cho đến khi không có gì có thể nhìn thấy được ngoài những cái đầu của chúng tôi. Các giảng viên nói với chúng tôi là mọi người sẽ được lên bờ nếu có năm người chịu bỏ cuộc – chỉ cần năm người thôi là chúng tôi có thể thoát ra khỏi cái lạnh đầy ức chế này.

Nhìn xung quanh bãi bồi thì rõ ràng là có một số học viên gần như muốn đầu hàng. Vẫn còn hơn tám tiếng đồng hồ nữa cho đến khi mặt trời lên – hơn tám giờ với cái lạnh thấu xương (nguyên văn: “bone chilling cold”).

Tiếng của các hàm răng va vào nhau lập cập và tiếng run rẩy rên rỉ của các học viên lớn đến nỗi rất khó để nghe bất cứ tiếng động nào khác. Nhưng sau đó, có một âm thanh bắt đầu vang vọng trong đêm – một giọng hát được cất lên.

Một giọng hát trật nhịp “khủng khiếp” (nguyên văn: “terribly out of tune”), nhưng được hát với sự nhiệt tình.

Một giọng hát đã trở thành hai và từ hai trở thành ba và không lâu sau đó, tất cả mọi người trong lớp đều hát.

Chúng tôi biết rằng nếu một người có thể vượt lên trên những đau khổ thì những người khác cũng có thể làm được.

Các giảng viên bị đe dọa chúng tôi sẽ phải bị ở lâu hơn trong bùn nếu còn tiếp tục hát, nhưng chúng tôi vẫn cứ hát.

Và không hiểu tại sao – bùn có vẻ như ấm áp hơn một ít, gió như trở nên “thuần tính” (nguyên văn: “a little tamer”), và bình minh thì không còn quá xa.

Nếu như tôi đã học được bất cứ điều gì trong cuộc đời tôi khi bôn ba trên thế giới, thì đó chính là sức mạnh của niềm hy vọng. Sức mạnh của một người – Washington, Lincoln, King, Mandela và thậm chí một cô gái trẻ từ Pakistan – Malala – một người có thể thay đổi thế giới bằng cách trao niềm hy vọng cho mọi người.

Vì vậy, nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy bắt đầu cất tiếng hát ngay cả khi các bạn đang bị lún lên đến tận cổ trong bùn lầy.

Cuối cùng, trong khóa huấn luyện SEAL có một cái chuông. Đó là 1 cái chuông đồng được treo ở trung tâm của doanh trại để tất cả các học viên đều nhìn thấy.

Khi bạn muốn bỏ cuộc – Tất cả những gì bạn phải làm là chỉ cần rung chuông. Rung chuông và bạn không còn phải thức dậy lúc 5 giờ sáng. Rung chuông và bạn không còn phải bơi lội trong cái lạnh băng giá.

Rung chuông và bạn không còn phải chạy, phải vượt các chướng ngại vật, tập thể lực (PT) – và bạn không còn phải chịu đựng những cuộc huấn luyện, thử thách cam go.

Chỉ cần rung chuông!

Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, đừng bao giờ rung chuông.

Khóa tốt nghiệp năm 2014, các bạn đang ở những giây phút sau cùng trước lúc nhận bằng tốt nghiệp. Những giây phút ngắn ngủi trước khi các bạn bắt đầu bước vào hành trình cuộc sống. Đây là thời khắc để các bạn bắt đầu thay đổi thế giới theo hướng tốt hơn.

Nó sẽ không dễ dàng đâu.

Nhưng, các bạn là những sinh viên tốt nghiệp niên khóa 2014 – một niên khóa có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của 800 triệu người trong thế kỷ tới.

Hãy bắt đầu mỗi ngày với một nhiệm vụ hoàn thành.

Hãy tìm một người nào đó để giúp bạn trong cuộc đời.

Hãy tôn trọng tất cả mọi người.

Biết rằng cuộc sống là không công bằng và rằng bạn sẽ thường xuyên vấp ngã, nhưng nếu các bạn dám chấp nhận rủi ro, dám tiến lên trong những thời điểm khó khăn nhất, dám đối mặt với những kẻ bắt nạt, nâng đỡ những người bị áp bức và không bao giờ…không bao giờ bỏ cuộc – nếu các bạn làm được những việc này, thế hệ tiếp theo và các thế hệ nối tiếp sẽ sống trong một thế giới tốt hơn nhiều so với thế giới của chúng ta ngày hôm nay, và những gì được bắt đầu ở đây sẽ thực sự thay đổi thế giới theo hướng tốt hơn.


Tháng bảy, mưa… 
Lại có người ngồi
đâu đó… 
Có một cơn mưa hạ 
Bay ngang qua đời mình
Mang đam mê hối hả
"Mơ" và "Đời"... lặng thinh !
Em đi trong mưa hạ
Nghe rã riêng chút tình
Anh như là cơn gió
Thổi qua miền u linh
Tình ngược xuôi mê mải
Gần nhau rồi xa nhau
Đuổi hoài như chiếc bóng
Còn gì, một niềm đau !

Hôm nay có thời gian, nên ngồi tâm sự với bạn đọc một chút. Đây cũng là cơ hội để tái khẳng định những gì M21love đã và đang làm.

Lời góp ý nhiều nhất đến thời điểm này mà M21love nhận được là thúc đẩy M21love gia tăng lượng lượt người xem, tạo ra các khoản thu để tối đa lợi nhuận cho M21love. M21love ghi nhận và trân trọng lời góp ý và sự gợi mở của các bạn. Tiện đây, M21love một lần nữa tái khẳng định:


1. Nói không với quảng cáo. Người quản trị Blog này không muốn có sự bất tiện nào đối với quá trình đọc và tìm hiểu thông tin đến bạn đọc. Hiện tại, sự bất tiện M21love cảm thấy đáng tiếc nhất là tốc độ Loading trang còn chưa được nhanh. Tuy đã cố gắng cải thiện nhưng chưa được như mong muốn. 

2. M21love chỉ là một Blog cá nhân. Đúng vậy, có thế nào thì chúng tôi không thể vượt ra xa sân chơi của mình bằng cách vươn mình trở thành một Website "đúng nghĩa" khi mà khả năng và thời gian là có hạn. M21love cố gắng duy trì và kiên tâm với những phương châm mình đề xuất. Rằng, M21love như một thư viện nhỏ trong mỗi nhà, nơi ấy có những cuốn sách, những tài liệu nói về các vấn đề hàng ngày gặp phải. Và khi bạn gặp rắc rối, bạn biết nơi đâu để tìm và tham khảo. Tất nhiên, M21love không thể bao quát hết thảy các lĩnh vực mà chỉ chuyên tâm về một vài mảng nhất định. Có thể kể đến là Tài chính cá nhân, những truyện ngắn hay và hàm xúc, những tâm lý thường gặp,... đó là những thứ hầu như ai cũng vướng phải, quan tâm và muốn cải thiện để tốt hơn.

3. Sự nhất quán luôn là hàng đầu. Hiện tại bạn có thể thấy trong danh mục Menu của M21love có nhiều những chủ đề. Song bạn có thể thấy chúng được bố cục trong một sự nhất quán. Ngay cả khi phạm vi của những chủ đề đó rất rộng, M21love vẫn luôn nỗ lực không để mình đi quá xa với mỗi vấn đề. 

4. Luôn cố gắng cải thiện. Sự bất tiện là điều khó tránh. M21love biết và luôn cố để cải thiện. Chúng tôi cần thời gian cho việc đó. 

Còn việc thúc đẩy, tối ưu cho M21love. Thực sự là muốn lắm nhưng hiện tại thì chưa thể. Vì để cung cấp các bài viết mỗi ngày đã là sự khó khăn với người quản trị. Trong tương lai gần, chúng tôi vẫn tiếp tục duy trì hiện trạng và cách làm việc như thường. Việc cải thiện các vấn đề khác sẽ được nghiên cứu và cải thiện, ngay cả khi việc cải thiện cần đến một bên trung gian.

Cuối cùng, M21love mời gọi bạn đọc bớt chút thời gian để đưa ra các đề xuất cũng như góp ý dành cho M21love trong các vấn đề sau:
1. Giao diện. Bạn có bất kỳ sự phản cảm nào với giao diện hiện tại của M21love không? Theo bạn thì chúng tôi nên cải thiện nó thế nào để trông hợp lý và tiện dụng hơn? 
2. Bố cục màu sắc và các tiện ích của các chủ đề. Các màu sắc trang trí có làm trở ngại, gây khó chịu khi bạn xem bài hay không? Các tiện ích có tiện dụng hay không cần thiết? Nếu có thể, tiện ích nào ban thấy là nên loại bỏ khỏi trang chủ?
3. Chất lượng bài viết. Bạn mong đợi nhiều hơn các bài viết ở Chủ đề/Vấn đề nào? Bạn thích thú ở chủ đề nào nhất? Và bài viết nào ở M21love là ấn tượng nhất với bạn?
4. Tính năng đa chiều. Các yếu tố để tiện cho quá trình xem bài, chia sẻ có tiện dụng không? Bạn thấy thiếu chức năng nào mà M21love nên bổ sung? 
5. Ý kiến khác. Bất kỳ sự góp ý hay đề xuất nào của bạn M21love đều đánh giá cao và nghiêm túc suy xét để cải thiện trong việc áp dụng cho Blog. 
Trên đây là chú tâm tình cùng bạn đọc của M21love. Chúc bạn và người thân dồi dào sức khoẻ và thành đạt trong cuộc sống.

Trân thành,

M21love

Con so là con sinh đầu lòng, con rạ là những đứa con sinh sau. Nếu nuôi được cả thì con so là trưởng, con rạ là thứ. Phong tục này phổ biến ở Bình Trị Thiên và một số địa phương ngoài Bắc, còn ở Nghệ An, Hà Tĩnh thì trừ trường hợp ở rể, nói chung con gái không được sinh đẻ ở nhà cha mẹ mình. 

Con gái mới lớn lên, mới sinh lần đầu tiên, trẻ người non dạ, chưa biết đi đứng, ăn uống, tắm giặt, kiêng khem ra sao, hơn nữa trong người yếu khoẻ ra sao muốn nhờ vả mẹ chồng hoặc chị em nhà chồng cũng ngần ngại, khó nói hơn với mẹ đẻ và em út mình. Còn những lần sinh sau đã có kinh nghiệm, có thể tự mình giải quyết được nhiều việc. 


Phong tục, "Con so về nhà mạ" là một phong tục hay nhưng muốn giải quyết được êm đẹp cũng phải có thu xếp: Gần ngày ở cữ, mẹ chồng hoặc chàng rể sang quê ngoại thưa chuyện trước, nếu có khó khăn về kinh tế hoặc đường xá xa xôi cách trở cũng cần thảo luận với nhau về trách nhiệm cho thoả đáng, sau khi mẹ tròn con vuông, cháu cứng cáp, chàng rể cũng cần sắm một số lễ vật, nhằm ngày tốt sang tạ ơn gia tiên bên ngoại và ông bà ngoại để xin đón vợ con về. Ông bà ngoại còn cẩn thận đánh dấu vôi hoặc nhọ nồi ở trán cho cháu và các thứ bùa phép khác để các thứ tà ma ác quỷ không dám đến quấy rối cháu dọc đường. 

ở Nghệ Tĩnh lại có phong tục ngược lại: Cho là sinh dữ tử lành, ngoài con dâu ra, không ai được quyền sinh trong nhà. Con gái về nhà mạ, nếu nhỡ đến kỳ động thai, trở dạ, không kịp trở về nhà chồng, sợ sinh nở dọc đường thì bố mẹ phải dựng tạm chiếc lều ở góc vườn, hoặc nếu không kịp, thì ra chuồng trâu mà đẻ. 

Thiết nghĩ không cần phân tích, bạn đọc cũng thấy được phong tục nào hợp tình lý hơn. 

Trường hợp đã mồ côi mạ, về nhà mạ thiếu người chăm nom thì con so cũng về nhà chồng. 

Những doanh nhân phải cùng lúc đóng nhiều vai, đối mặt nhiều trở ngại: Mất khách, mâu thuẫn với đối tác, cạnh tranh gia tăng, nhân viên lục đục, cùng lúc phải làm sao để đủ lương trả cho công ty.

Trước những khó khăn rắc rối, các doanh nhân trẻ thường khiến năng suất sụt giảm vì sao nhãng sức khỏe. Họ ăn quá nhiều, hoặc quá ít. Họ không ngủ đủ giấc, không thể dục thể thao. Điều này càng khiến tâm trí họ rối bời. Không chỉ vậy, ngoài một công việc căng thẳng, có nhiều yếu tố khác cộng hưởng đẩy doanh nhân đến bờ vực.
Theo các nhà nghiên cứu, rất nhiều doanh nhân có chung những đặc điểm về tính cách khiến họ mẫn cảm hơn trước rối loạn cảm xúc.

"Những người càng năng động, nhiệt huyết và sáng tạo càng hợp làm doanh nhân, nhưng chính những người này càng dễ lún sâu vào các tình trạng cảm xúc nặng nề", Michael A. Freeman - một nhà nghiên cứu tâm lý học doanh nhân cho biết. Những tình trạng đó bao gồm suy sụp, tuyệt vọng, thất vọng, cảm giác vô dụng, mất nhiệt huyết, ám ảnh tự tử. Triệu chứng này được gọi tên là "mặt tiêu cực của tính tích cực".

Sự quyết tâm hướng tới mục tiêu đôi lúc gặm nhấm chính bản thân họ. Nhiều khi các doanh nhân "nhạy cảm với mặt tối của sự ám ảnh", các nhà nghiên cứu từ đại học công nghệ Swinburne University of Technology cho biết.


Qua các bài phỏng vấn với doanh nhân về nhiệt huyết công việc, các nhà nghiên cứu nhận thấy nhiều người thể hiện các dấu hiệu của việc ám ảnh tâm lý, trong đó có những cảm xúc nặng nề về sự đau khổ và lo âu, có thể dẫn đến "rối loạn cảm xúc".

Sự nhiệt huyết đôi lúc "như những con chó sói, chúng phải chạy. Nếu bạn nhốt chúng trong nhà, chúng sẽ gặm nhấm đồ đạc. Chúng sẽ phát điên lên, chạy khắp nơi. Thế nên những người nhiệt huyết lúc nào cũng muốn bận rộn, muốn chủ động, muốn làm việc", nhà tâm lý học John Gartner cho biết. Không cần biết bác sỹ tâm lý giúp bạn tận tình đến đâu, một thất bại lớn trong làm ăn có thể khiến bạn suy sụp. Thậm chí những doanh nhân trải đời nhất cũng từng gục gã khi mặt đất sụp đổ dưới chân họ.


Mark Woeppel sáng lập công ty tư vấn quản lý Pinnacle Strategies vào năm 1992. Năm 2009, điện thoại của ông ngừng reo. Lâm vào cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, khách hàng của ông chẳng màng tới việc thúc đẩy sản lượng nữa, khi đối với họ, cầm cự được đã là một thành công. Doanh số của Pinnacle Strategies rơi không phanh 75%. Woeppel phải sa thải nhân viên.

Không lâu sau, ông bán cả tài sản: Xe hơi, trang sức, bất cứ thứ gì được giá. Cả sự tự tin của ông cũng dần cạn kiệt. "Khi là CEO, bạn nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ. Rồi đùng một cái, bạn chẳng là gì", ông kể lại. Woeppel nhốt mình trong nhà. Lo âu và tự ti, ông bắt đầu ăn uống không kiểm soát và tăng liền 23 cân. Thỉnh thoảng ông xoa dịu nỗi niềm bằng sở thích từ lâu: Chơi guitar. Ông nhốt mình trong phòng, chơi những bản solo của Stevie Ray Vaughan và Chet Atkins.

"Đó là điều tôi có thể làm đơn giản vì tôi thích. Lúc đó tôi chẳng còn gì, ngoài chiếc guitar và sự thanh thản", ông nhớ lại.

Dù vậy, trong thời gian đó, ông vẫn tiếp tục làm việc để xây dựng những dịch vụ mới với hy vọng công ty sẽ trụ đủ lâu để ông có thể bán chúng.

Năm 2010, khách hàng bắt đầu quay trở lại. Pinnacle giành được hợp đồng lớn nhất trong lịch sử với một công ty sản xuất thiết bị vũ trụ.

Năm ngoái, doanh thu của Pinnacle cán mốc 7 triệu USD. Doanh số nhảy vọt 5.000% kể từ 2009, đưa công ty lên vị trí thứ 57 trong top Inc. 500. Woeppel tâm sự ông dẻo dai hơn qua những thời khốn khó.

"Trước đây, tôi từng quan niệm công việc là tất cả. Rồi bạn gục ngã. Sau đó bạn nhận ra bọn trẻ vẫn yêu bạn. Vợ bạn vẫn yêu bạn. Con cún vẫn yêu bạn".

Nhưng với nhiều doanh nhân khác, vết thương ấy chẳng bao giờ lành. Như với John Pope, CEO của WellDog - một công ty công nghệ năng lượng.

Ngày 11/12/2002, tài khoản ngân hàng của Pope còn đúng 8,42USD. Ông đã chậm trả tiền mua xe 90 ngày, chậm trả tiền nhà 75 ngày. Cục thuế IRS đã đệ đơn tố cáo ông. Điện thoại để bàn, điện thoại di động, truyền hình cáp nhà ông đều bị cắt.

Trong một tuần nữa, công ty gas sẽ ngừng cung cấp dịch vụ cho gia đình ông. Lúc đó, sẽ chẳng có cả lò sưởi. Khi ấy, công ty đang chờ một bức điện từ công ty dầu mỏ Shell - một nhà đầu tư chiến lược - sau nhiều tháng thương lượng, kết thúc bằng một hợp đồng dài 380 trang. Vì vậy Pope đã cố đợi. Rồi bức điện tới nơi vào ngày hôm sau. Pope và công ty được cứu sống.

Ngay sau đó, ông đã liệt kê những thứ mình đã vung tay quá trán về mặt tài chính. Đây sẽ là danh sách "trần" cho những thứ ông làm sau này.

Từ đó tới giờ WellDog đã khấm khá hơn. Trong 3 năm qua, doanh số tăng hơn 3.700%, cán mốc 8 triệu USD, giành vị trí 89 trong top Inc. 500 cho công ty. Nhưng với Pope, tàn dư tinh thần từ những năm tháng gập ghềnh vẫn còn vương vấn.

"Lúc nào tôi cũng cảm giác mình đang quá tay, chẳng bao giờ tôi được thoải mái". Ông kể.

"Lúc nào bạn cũng gặp vấn đề về sự tự tin. Bạn cảm giác như mỗi lần cảm thấy chắc chắn thì lại có chuyện gì đấy xảy ra".

Thỉnh thoảng, Pope cảm thấy mình phản ứng quá mức đối với những thứ lặt vặt. Hành vi này làm ông nhớ lại thời kỳ rối loạn căng thẳng sau chấn thương tâm lý của mình. "Bạn phát rồ lên chỉ vì một điều nhỏ nhặt. Đó là vết sẹo trong tinh thần của tôi". Mặc dù xây dựng công ty là một quá trình dài, khó đoán, đầy đau thương và hạnh phúc, có nhiều cách để doanh nhân giữ mình khỏi mất kiểm soát, các chuyên gia cho biết. Quan trọng nhất là dành thời gian cho những người thân yêu, Freeman khuyên.

"Đừng để công việc kéo bạn xa rời mối liên hệ với con người", ông nói.

Trong cuộc chiến chống lại sự tuyệt vọng, tình cảm gia đình và bạn bè có thể là những vũ khí hữu dụng. Thêm nữa, đừng ngại xin giúp đỡ - hãy gặp một chuyên gia tâm lý nếu bạn phải trải qua những triệu chứng nghiêm trọng của lo âu, rối loạn căng thẳng sau chấn thương tâm lý, hay tuyệt vọng.

Freeman cũng khuyên doanh nhân nên hạn chế sự phơi nhiễm tài chính của mình, cần thận trọng khi đánh giá rủi ro.

Hậu quả từ sự bất cẩn không chỉ hút cạn tài khoản ngân hàng mà còn đổ đầy stress trong bạn.
Hãy đặt ra một mức trần cho khoản tiền bạn dự định đầu tư, đừng để bạn bè và người thân góp nhiều hơn những gì họ có thể trang trải.

Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, đừng che giấu cảm xúc, ngay cả tại công sở.

Khi bạn thành thật về mặt cảm xúc, bạn có thể kết nối sâu sắc với nhiều người quanh bạn hơn, chuyên gia Brad Feld khẳng định.

"Khi bạn phủ nhận bản thân, mọi người có thể nhìn thấu. Sự sẵn sàng trước tổn thương là một khả năng mạnh mẽ của người lãnh đạo", ông nói.

Bradley Smith là một doanh nhân giỏi dưới mọi góc độ. Anh là CEO của công ty dịch vụ tài chính Rescue One Financial, trụ sở tại California, doanh thu gần 32 triệu USD trong năm ngoái.
Công ty của Smith tăng trưởng 1.400% trong 3 năm qua, lọt vị trí 310 trong top 500 công ty tăng trưởng nhanh nhất do tạp chí Inc bình chọn.

Nên bạn khó có thể tưởng tượng chỉ 5 năm trước đây, Smith đã đứng trên bờ vực phá sản, cả về tài chính lẫn tinh thần. Ngược lại trở về năm 2008, Smith vẫn làm thêm giờ để tư vấn cho các khách hàng lo sợ trong núi nợ. Nhưng vẻ ngoài bình thản đang che giấu cơn bão lòng trong anh: Anh cũng có chung nỗi sợ hãi của họ. Cũng như khách hàng, Smith đang chìm ngày càng sâu trong nợ nần, dưới cương vị là một CEO của công ty tư vấn nợ.

"Tôi nghe khách hàng kể về việc họ buồn thảm ra sao, mất phương hướng thế nào, nhưng trong đầu tôi thầm nghĩ: 'Tôi còn đang nợ nhiều gấp đôi ông đây'", Smith kể lại. Anh tiêu hết khoản tiết kiệm 60.000USD, tiêu cả số hưu. Thậm chí anh phải bán cả chiếc đồng hồ Rolex anh mua bằng tháng lương đầu tiên trong đời, hồi anh làm môi giới chứng khoán.


Tiếp đó, anh phải nhờ cậy tới cả cha mình - người nuôi dạy anh với những triết lý như "tiền không tự mọc trên cây" hay "đừng bao giờ làm ăn với gia đình" - bằng cách hỏi vay 10.000USD, với lãi suất 5% sau khi ký vào một tờ giấy hẹn.

Trên công ty, Smith thể hiện sự lạc quan với người đồng sáng lập và 10 nhân viên của mình, nhưng thực sự tâm can anh đang run rẩy.

"Tôi và vợ uống một chai rượu giá 5USD cho bữa tối, và chỉ ngồi đó nhìn nhau", Smith nhớ lại.
"Chúng tôi biết mình đang đứng trên bờ vực".

Sau đó, áp lực càng tăng lên khi vợ anh mang thai đứa con đầu lòng.

"Tôi thức trắng nhiều đêm, chỉ nhìn lên trần nhà", Smith kể.

"Tôi bật dậy vào lúc 4 giờ sáng, đầu óc quay cuồng, nghĩ về thứ này rồi thứ kia mà không dừng lại được, tự hỏi 'Bao giờ gió mới đổi chiều'".

Sau 8 tháng lo lắng triền miên, cuối cùng công ty của Smith lại kiếm được tiền.

Trong xã hội hiện tại, các doanh nhân thành đạt được xem như những anh hùng.

Chúng ta tung hô những Mark Zuckerbergs và Elon Musks.

Nhưng rất nhiều trong số những doanh nhân đó, như Smith, cất giấu nhiều bí mật thương đau trong lòng: Trước khi họ thành đạt, họ đã phải trải qua những giây phút gần như sụp đổ, tuyệt vọng, khoảng khắc dường như mọi thứ sẽ tan tành.


Không lâu về trước, việc thừa nhận những cảm xúc đó dường như là điều tối kỵ.

Thay vì thể hiện sự yếu đuối, các lãnh đạo doanh nghiệp phải thể hiện một phong thái mà các nhà tâm lý học xã hội gọi là "quản lý sự ấn tượng" - còn được hiểu như giả vờ thành công cho đến khi bạn thành công thật sự ("fake it till you make it.").

Toby Thomas, CEO của EnSite Solutions - công ty đứng thứ 188 trong top Inc. 500, giải thích hiện tượng này với một so sánh ưa thích: Người đàn ông cưỡi sư tử.

"Mọi người trầm trồ nhìn vào và nghĩ: 'Anh chàng này vẫn bình tĩnh! Dũng cảm thật!'. Người đàn ông thì nghĩ: 'Thế quái nào mình lại trèo lên lưng con sư tử này, làm thế nào để không bị nó ăn thịt bây giờ?", Thomas nói.

Không phải người nào cũng vượt qua được giai đoạn tăm tối này.

Vào tháng Một, sáng lập gia nổi tiếng của trang web thương mại điện tử Ecomom - Jody Sherman, 47 tuổi - tự tử.

Cái chết của ông đã làm rúng động cộng đồng doanh nhân khởi nghiệp.

Nó cũng thổi bùng lên một cuộc tranh luận về thương trường và sức khỏe về mặt tinh thần của doanh nhân, vốn đã nhen nhóm khi Ilya Zhitomirskiy, 22 tuổi - sáng lập gia của mạng xã hội Diaspora tự tử trước đó hai năm.

Về sau này, ngày càng nhiều doanh nhân lên tiếng kể về giai đoạn vật lộn tinh thần trong cuộc chiến chống lại một tư tưởng cố hữu trong xã hội, khiến những người phải chịu đựng chúng khó nhận được sự giúp đỡ.

Mọi người trầm trồ nhìn vào và nghĩ: 'Anh chàng này vẫn bình tĩnh! Dũng cảm thật!'. Người đàn ông thì nghĩ: 'Thế quái nào mình lại trèo lên lưng con sư tử này, làm thế nào để không bị nó ăn thịt bây giờ?

Trong một bài đăng trên blog cá nhân có tên "Khi cái chết là một sự giải thoát", Ben Huh, CEO của trang web hài Cheezburger Network, viết về chính vụ tự tử của mình sau khi công ty non trẻ sụp đổ vào năm 2001.

Sean Percival, cựu phó chủ tịch kiêm đồng sáng lập gia của mạng xã hội MySpace đã viết một bài xã luận có tên "Khi không cảm thấy ổn, hãy kêu gọi giúp đỡ" trên trang web của mình.

"Vài năm trước, tôi vài lần đứng bên vực thẳm trên thương trường và những vấn đề cá nhân. Nếu bạn cảm giác mình sắp không níu giữ được nữa, hãy liên lạc với tôi", ông viết.

Brad Feld, giám đốc điều hành tập đoàn Foundry Group, đã viết blog tháng 10 năm ngoái về một chương suy sụp trong đời mình.

Vấn đề không mới: Một doanh nhân tư bản vật lộn với rối loạn cảm xúc thời trưởng thành, và ông không hy vọng bài blog sẽ nhận được nhiều phản hồi.

Nhưng những email bắt đầu đổ về, tới hàng trăm cái. Rất nhiều trong số đó có tác giả là những doanh nhân cũng đang chật vật với sự lo âu và tuyệt vọng.

"Nếu bạn được nhìn địa chỉ của những email đó, bạn sẽ cực kỳ ngạc nhiên. Đó là những nhân vật rất thành công, rất nổi tiếng, rất quyến rũ - những họ vẫn phải đối mặt với tất cả điều này trong câm lặng. Có một luật lệ bất thành văn khiến họ không được nói về điều đó, chúng được coi như một điều đáng xấu hổ, một điểm yếu, hay gì đó tương tự. Họ cảm thấy mình đang giấu giếm, điều này càng làm mọi thứ xấu đi", Feld kể lại.

Khi bạn điều hành một công ty, có vẻ những điều ngày nghe rất quen. Đó là một công việc căng thẳng có thể dẫn đến rối loạn cảm xúc.

Với những dự án khởi nghiệp, tỷ lệ thất bại là khá cao. Theo một báo cáo của trường kinh doanh Harvard Business School, cứ 4 dự án khởi nghiệp thì có 3 dự án thất bại.
Thêm vào đó, báo cáo cho thấy hơn 95% doanh nghiệp non trẻ thất bại trong lần triển khai đầu tiên...