vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:
Internet
Truyện ngắn
Kỹ năng sống
Không gian đẹp
Bài hát hay Việt Nam
Tình yêu
Sách hay
Nghệ thuật

Sau khi con trai mình là Jason bị một thiếu niên 14 tuổi dùng súng bắn chết tại trường học, mục sư (MS) Anh giáo Dale Lang đã tổ chức lễ tưởng niệm và cầu nguyện công khai cho kẻ sát nhân và gia đình của kẻ sát nhân. Chuyện xảy ra 10 năm trước, và tới ngày nay, một cư dân tên Taber ở Atlanta lại tiếp tục chia sẻ câu chuyện của mình và sứ điệp của lòng tha thứ.

Ngày 20-11, MS Dale Lang đến Toronto dự hội nghị về công lý để nói về sự tha thứ là phương kế phá tan bạo lực. MS Lang nói:
 “Nếu tôi vẫn bực tức người thiếu niên đã cướp mạng sống của con trai tôi thì tôi sẽ tạo nguy hiểm thêm cho vợ tôi, gia đình tôi và chính bản thân tôi. Nếu tôi cứ tức giận theo thời gian thì như thế không khác một nhà tù, nơi rất khó thoát ra. Khi chúng tôi chọn cách tha thứ, chúng tôi có thể tạo sự chọn lựa ngay cả lúc rất khó khăn và điều đó sẽ thảnh thơi đạt đến con đường tha thứ”.
Hội nghị về công lý thường niên lần thứ tư được hội từ thiện Friends of Dismas (Những Người Bạn của Dismas) tổ chức, hội này khuyến khích những người có đức tin liên quan công việc sáng tạo và hàn gắn đối với những người đã phạm pháp. Dismas là “người trộm lành”, bị đóng đinh với Chúa Giêsu nhưng đã thành tâm sám hối.


MS Lang nói rằng sự tức giận là phản ứng tự nhiên. Nhưng nhiều người đã tự xây “bức tường sắt” bao quanh mình và nuốt hận vào trong, cứ để vết thương không khép miệng. Một phụ nữ đến gần ông ấy sau khi ông ấy nói tại một nhà thờ rằng bà ta không hiểu sao ông ấy lại tha thứ cho kẻ sát nhân. Bà ấy vẫn lộ con mắt căm phẫn với người tài xế say rượu và đã cán chết con gái bà từ 15 năm trước.

Ông ấy nói:
 “Khi tôi thấy tia thù hận trong mắt bà ấy, tôi nhận thấy sự tha thứ có ý nghĩa thế nào đối với tôi. Tôi cảm ơn Chúa đã cứu tôi thoát cảnh mà người phụ nữ kia đã sống suốt 15 năm”.
Phó tế Công giáo Mike Walsh, người tổ chức hội nghị và người sáng lập hội Friends of Dismas, nói rằng tặng phẩm tha thứ mà gia đình MS Lang trao cho kẻ đã giết Jason là điều không thể bị đánh giá thấp. Phó tế Mike Walsh nói: 
“Tôi gặp những người liên quan các lĩnh vực khác, họ làm tổn thương ai đó và biết mình không bao giờ được tha thứ. Họ cứ đem theo nỗi ray rứt đó suốt đời, và đôi khi họ bị kẹt ở đó”.
Phó tế Mike Walsh nói MS Lang đã đúng khi nói rằng sự tha thứ không nhất thiết phải là hòa giải. Đôi khi người phạm tội sẽ không bao giờ tỏ dấu hối hận. Nhưng trong nhiều trường hợp có quyết định tồi tệ, như trường hợp tài xế say rượu cán chết người, thường thì người bị truy tố rất hối hận. Việc biết mình được tha sẽ giúp họ rất nhiều. Thực sự giải thoát cho cả người bị tổn thương và cho phép người khác bước tới – nếu họ ăn năn và thực sự muốn được tha thứ.

Sự tha thứ và công lý phục hồi là điều quan trọng để giúp tái hòa nhập tội nhân với xã hội, trao cho họ tình bạn hữu và ý nghĩa phục hồi trong cuộc đời họ. Đó là mục đích của hội Friends of Dismas. Việc giúp những tội nhân tha thứ cho những người khác trong chuyện quá khứ cũng là điều quan yếu, vì sự lạm dụng hoặc tổn thương của họ có thể khiến họ phạm tội.

Cựu tù nhân Don đã bị lạm dụng và bị mẹ ruột khinh thường, đã từng đi cướp có vũ trang từ lúc 12 tuổi. Anh cảm thấy an tâm khi anh có thể tha thứ cho mẹ mình sau khi anh viết hết cơn tức giận vào một lá thư. Anh nói: 
“Tôi vẫn cảm thấy buồn nhiều nhưng cơ bản là lòng thù hận đã được giải quyết, và tôi thấy khá tự do. Thiên Chúa không nói tha thứ vì tôi xin Ngài tha hoặc tôi nói bạn tha. Ngài vẫn nói tha thứ vì đó là điều thực sự tốt lành cho chính chúng ta”.


Đây là bộ phim tư liệu của hải quân nga về hiện tượng những vật thể lạ xất hiện ở trong lòng đại dương với tốc độ di chuyển thần thánh và những khả năng vượt ngoài tầm khoa học quân sự của con người và đã gây ra những khó xử cho hải quân các nước từ mỹ tới liên xô.



Qua thời gian, những cỗ máy đã làm nên những công trình tuyệt vời và cho đến ngày nay, cách người cổ đại xây dựng các công trình to lớn đồ sộ vẫn đang được tìm hiểu. Và tất cả những khám phá có được sẽ được áp dụng vào đời sống nói chung và trong việc xây dựng các công trình nói riêng.


Có một định lý trong cuộc sống là:

Thả một hòn sỏi vào trong nước: một miếng nước bắn toé lên, rồi chìm nghỉm. Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn. Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.

Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên. Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn. Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi!


 Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi. Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả… Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.

Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi… Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn. Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.

Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi. Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ. Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.

Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;
Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi. Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái.



"Xin đừng quay lại dù vẫn biết ngày sau

Không có nhau buồn mãi trên đường dài"

Xin đừng quay lại, rồi sẽ thấy bình yên...

Hãy để tình mãi là một thoáng nhớ dịu êm.

Hãy cho nhau trở về với khoảng trời riêng nhau.

Hãy để những buổi chiều trên ngọn hải đăng ngày xưa mãi là hồi ức còn ở một góc trong trái tim, để những chiều cứ đi qua đi qua...

Hãy hứa là sẽ rời xa em...

Tìm một hạnh phúc nào nhỏ nhất cho vừa đời mình nghe anh.

Xin đừng quay lại, rồi sẽ thấy bình yên...

Vào thế kỷ thứ 15, tại một ngôi làng nhỏ gần Nuremberg có một gia đình rất đông con – 18 đứa! Để kiếm đủ thức ăn đem về hằng ngày cho lũ trẻ, ông bố–một người thợ kim hoàn–đã phải làm việc vất vả gần 18 tiếng mỗi ngày và chẳng từ bất kỳ một công việc gì mà người trong làng thuê ông.

Mặc dù sống trong cảnh cùng quẫn, hai người con lớn Albrecht và Albert vẫn ấp ủ một ước mơ đẹp, cả hai đều muốn theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật. Nhưng thật đáng buồn vì người cha sẽ chẳng bao giờ kiếm đủ tiền để gửi họ đến học viện ở Nuremberg. Sau nhiều đêm dài cùng bàn bạc trên chiếc giường chật chội, hai anh em nghĩ ra được một cách: họ sẽ gieo đồng xu, người thua sẽ xuống làm việc trong hầm mỏ để kiếm tiền nuôi người kia suốt thời gian ở học viện, và sau 4 năm người được học trước sẽ phải lo tiền học cho người còn lại, cho dù đó là tiền lời từ bán tranh, hay nếu cần là tiền lương của công nhân hầm mỏ.


Họ cùng nhau gieo đồng xu. Albrecht thắng và lên đường đến Nuremberg. Albert bắt đầu chuỗi ngày làm việc vất vả nhọc nhằn trong hầm mỏ và suốt bốn năm đều đặn gửi cho anh khoản tiền lương ít ỏi. Tại học viện, tranh của Albrecht được đánh giá như một bước đột phá. Những bức khắc, gỗ chạm, sơn dầu của anh vượt xa các giáo sư lâu năm. Đến lúc tốt nghiệp, Albrecht đã có thể kiếm được những món tiền lớn nhờ bán tranh.

Khi Albrecht trở về làng, gia đình Durer tổ chức một bữa tiệc ăn mừng sự thành công của chàng họa sĩ trẻ. Sau bữa ăn dài thịnh soạn đầy tiếng cười và tiếng nhạc, Albrecht đứng lên nâng cốc về phía người em trai ở cuối bàn để tỏ lòng biết ơn những năm tháng hy sinh thầm lặng để anh vun đắp cho hoài bão nghệ thuật: “Và bây giờ, Albert, em yêu quý của anh,” Albrecht trìu mến nói, “đã đến lúc em biến ước mơ của mình thành hiện thực. Hãy đến Nuremberg, anh sẽ lo tiền học cho em.”

Tất cả mọi người đều quay về phía cuối bàn tại góc phòng nơi Albert đang ngồi với nước mắt ràn rụa trên gương mặt gầy gò xanh xao. Trong nghẹn ngào, Albert đáp: “Không… không… không…” Cuối cùng Albert lau nước mắt đứng dậy, nhìn khắp lượt những người anh yêu thương rồi đưa tay ôm mặt khẽ nói: “Không anh ơi, đã muộn rồi. Em không thể đến Nuremberg được nữa. Hãy nhìn xem, những tháng năm dưới hầm mỏ đã tàn phá đôi tay em. Mỗi ngón tay đều đã bị dập nát không dưới một lần, và gần đây bàn tay phải lại bị thấp khớp hành hạ, đến nỗi em không thể cầm ly chúc mừng anh thì làm sao có thể cầm cọ vẽ những đường nét tinh tế trên khung vải trắng. Anh ơi, đã quá muộn rồi…”

Giờ đây, sau 450 năm, hàng trăm tác phẩm của Albrecht Durer được trưng bày trong nhiều viện bảo tàng lớn trên thế giới, nhưng một tác phẩm bất hữu ông để lại cho đời chính là tác phẩm đôi tay cầu nguyện. Người ta kể lại rằng, để tỏ lòng biết ơn sự kiên nhẫn hy sinh cao cả của người em trai, Albrecht đã kiên trì tái hiện từng đường nét của đôi bàn tay không còn lành lặn áp vào nhau, với những ngón tay xương gầy hướng lên trời. Ông gọi bức tranh của mình đơn giản chỉ là “Hands,” nhưng cả thế giới ngay lập tức đón nhận kiệt tác nghệ thuật này và đặt tên cho món quà tình yêu ấy là “The Praying Hands.” Nếu bạn được thấy bản sao của tác phẩm xúc động này, hãy dành ít phút lắng hồn mình để hiểu rằng: tác phẩm nghệ thuật ấy được kết tinh từ bàn tay không chỉ của một họa sĩ, nhưng là hai: một tại học viện và một tại hầm mỏ.

Quí bạn thân mến, kiên nhẫn đến mức tột cùng bằng cách hy sinh tuổi xuân của mình cho ước mơ của người khác được thực hiện là sự kiên nhẫn xuất phát từ tình yêu. Sự kiên nhẫn hy sinh của Albert trong bốn năm ấy không chỉ đơn giản như chúng ta hiểu qua câu chuyện, nhưng trong thực tế, bốn năm trường dưới hầm mỏ ấy, ai có thể dám nói rằng Albert đã không một lần chán nản, than phiền không muốn hy sinh cho anh mình nữa? Đã không ít một lần anh muốn tháo lui bỏ cuộc? Đã không ít một lần anh có quyền nại lý do sức khỏe cá nhân để ngừng công việc hầm mỏ?!

Ngày nay, cuộc sống bận rộn hằng ngày trong xã hội hiện đại đã làm chúng ta ít để ý những giá trị nhân bản mà chúng ta vẫn trao tặng nhau hằng ngày. Nhưng thực ra, những sự kiên nhẫn và hy sinh tương tự như câu chuyện trên vẫn diễn ra hằng ngày trong đời thường chúng ta, trong hôn nhân và gia đình, trong bạn bè và người thân. Thật cao quí thay khi người vợ kiên nhẫn hy sinh để tạo điều kiện cho người chồng học tập; thật bái phục thay khi người chồng kiên nhẫn hy sinh để lo cho người vợ trong hoàn cảnh ốm đau tật nguyền; thật cao thượng thay khi có những người bạn âm thầm hy sinh hạnh phúc cá nhân của mình để chỉ mong người bạn của mình hoàn thành được lý tưởng. Nhờ sự kiên nhẫn hy sinh cho nhau trong những hoàn cảnh âm thầm vĩ đại ấy, những tuyệt tác tượng như bức họa “Bàn Tay” vẫn được tiếp tục tạo ra ngay trong mỗi gia đình, trong mối quan hệ, và trong xã hội.

Bất hạnh là không hạnh phúc. Tại sao? “Cái Tôi” là thủ phạm chính của tình trạng không hạnh phúc của con người. 

Có những bất hạnh từ chính mình và cũng có những bất hạnh không hề muốn nhưng không né được, vì bản thân không có quyền lựa chọn nào khác hơn là chấp nhận và vượt lên. Không ai muốn mình là kẻ bất hạnh và trở nên đáng thương trong mắt một ai đó. Người ta có thể nhẫn nhịn, chịu cực chịu khổ nhưng không thể chịu được cái thái độ thương ai phát xuất từ người khác.


Hãy tìm cách vượt qua “sức ép” tự nhiên này và làm chủ hạnh phúc của chính mình. Đó là một triết lý rất… triết lý, vừa thú vị vừa nhức buốt! Bài viết này mang tính triết lý sâu sắc liên quan tâm linh, xin mời bạn đọc và suy…

Văn thi sĩ Robert Louis Stephenson (1850-1894, người Scotland) đã viết: “Tôi có một bóng rợp nhỏ ở bên trong và bên ngoài tôi, điều có thể tận dụng nó không gì hơn là phải nhìn thấy nó. Nó rất giống tôi từ đầu tới chân, tôi thấy nó nhảy trước tôi khi tôi lên giường”. Ông nói về cái gì?

Dĩ nhiên là ông nói về “cái tôi” (the ego, the self). Đó là thủ phạm gây bất hạnh cho con người. Tuy nhiên, đa số người ta sống và chết với “quái vật nội tâm” này suốt cuộc đời. Họ không nhận ra nó nên không biết cách vượt qua nó. Nếu nhận biết và vượt qua nó, họ sẽ áp dụng những bước cần thiết để tiêu diệt nó.

“Cái tôi” là cái quái gì? Đó là chính con người của bạn, Martha Beck gọi là “cái tôi xã hội” – tức là chính con người của bạn mang tính xã hội. Đó là cái mà triết gia Immanuel Kant mô tả là “cái tôi nhỏ bé quý giá”. Đó là ảo ảnh của chính bạn, là sự tập hợp nghiệp dĩ về kinh nghiệm sống của bạn. Dĩ nhiên, nó không thực sự là bạn, bất kỳ cái gì khác cũng không là bạn, ngay cả hình ảnh bạn thấy mình trong gương cũng không là bạn. Đó chỉ là hình bóng của bạn, là “cái tôi” mà bạn chiếu tỏa ra thế giới. Vì thế, đó là cái mà người ta mô tả là “cái tôi giả vờ” của bạn (make-believe self), hoặc “mặt nạ xã hội” (social mask) của bạn.

“Cái tôi” được phân biệt bằng sự tự nhận mình là trung tâm, tự quan sát, và chỉ quan tâm tới mình. Nó có mục đích loại bỏ tất cả. Đó là tình trạng con người, một thực tế mà mọi người đều có điểm chung. “Cái tôi” được mô tả là “sai lầm và tội lỗi”. Đó là cái mà bạn có thể nghĩ là bạn nhưng thực sự lại không là bạn. Thay vì nó là “cái bóng” của bạn – theo cách nói của thi sĩ Stephenson, hoặc là “con chó” của bạn – theo cách nói của triết gia Nietzsche, nó lại cũng đã từng được gọi như vậy.

Vì “cái tôi” là chính “quái vật bé nhỏ” này ở trong mỗi người và là nguyên nhân, không chỉ là bất hạnh cá nhân, mà còn thực sự là vấn đề của mối quan hệ và tệ nạn xã hội trong thời đại chúng ta. Có thể làm gì để chiến thắng nó? Đây là ba gợi ý:

1. Trước hết, hãy nhớ rằng tiếng vang ở trong đầu chúng ta là tiếng nói của “cái tôi”. Từ đó tôi đã viết một cuốn sách nói riêng về vấn đề này. Không cần đi sâu vào chi tiết ở đây. Tuy nhiên, tôi sẽ nói nhiều về vấn đề này. Hãy chú ý tiếng nói trong đầu mình, và xét xem nó nói gì. Quan trọng nhất là đừng tin nhiều về tiếng nói đó. Hãy hỏi lại nó. Phần bạn đang tìm kiếm là vượt qua “cái tôi”, như vậy bạn sẽ gần với con người thật của mình.

2. Thứ nhì, hãy nhớ rằng đừng chống lại “cái tôi”. Nếu chống lại, chắc chắn bạn sẽ thua. Hằng ngàn năm lịch sử loài người đã qua, “cái tôi” trở nên khá lanh lẹ. Tốt nhất là nhận biết nó ở trong bạn. Trong những cuộc đối thoại, “cái tôi” cũng có “cái tôi” của nó, và nhiều lần nó cảm thấy bị chống lại. Hãy chú ý lúc nào “cái tôi” bắt đầu xét đoán người khác hoặc trong tình huống nào đó mà bạn phát hiện. Hãy nhớ rằng khi bạn thấy mình than phiền, tranh luận, đấu tranh với người khác, muốn bảo vệ mình, cảm thấy bị lép vế, đó là lúc “cái tôi” nổi dậy. Thực sự đó không là chính bạn. Đừng mắc cở, đừng ngại! Hãy nhận biết “cái tôi” khi nó như con rắn nham hiểm và ngông nghênh nói chuyện với bạn… than phiền bạn… nói bạn xúc phạm về điều gì đó khiến nó bị tổn thương. Đừng chống lại “cái tôi”. Đừng tự phê phán hoặc tự kết án khi bạn thấy “cái tôi” quen thói kiêu căng và tự cho mình là “số dzách”. Cứ biết nó như thế thôi. Nhận biết nó để đủ sức giảm bớt quyền kiểm soát của “cái tôi” đối với bạn.

Cũng nên lưu ý rằng thi sĩ Stephenson đã viết: “Nó rất giống tôi từ đầu tới chân, tôi thấy nó nhảy trước tôi khi tôi lên giường”. Đó là dạng quan sát mà bạn phải có. Là người quan sát, bạn có thể tự luyện để nhận biết trò hề của “cái tôi bé nhỏ” bên trong con người của bạn. Nếu bạn làm cho điều này thành việc thực hành tâm linh, bạn sẽ đủ sức chiến thắng “cái tôi”.

3. Thứ ba, hãy biết rằng con đường tới hạnh phúc là con đường từ chối “cái tôi”. Ích kỷ là bản chất của “cái tôi”, nó sẽ giảm bớt nếu bạn càng ngày càng nhận biết nó ở trong bạn. Ý thức, quan sát, và nhận biết “cái tôi” để “cái tôi” bớt kiêu căng, bớt ngạo mạn, và “chết một lần cho tất cả”. Càng nhận biết “cái tôi” trong bạn thì bạn càng được tự do… giảm bớt bất hạnh, tăng thêm hạnh phúc trong cuộc sống và các mối quan hệ. Bạn sẽ thấy mình tự do hơn, ít chỉ trích mình (chê mình nên bạn cảm thấy không hạnh phúc), bạn sẽ thấy mình giảm bớt chê trách người khác và các tình huống khác (nguyên nhân gây đau khổ). Chẳng hạn, khi phê phán người khác, bạn ở trong tình trạng đối kháng. Càng kháng cự điều gì thì nó càng đeo bám. Nghĩa là, nếu bạn không thích cái gì hoặc người nào, bạn luôn cằn nhằn khó chịu (đa số chỉ là ngẫu nhiên, và xảy ra trong đầu bạn), sẽ ngạc nhiên khi thấy những cách hành xử kỳ cục và thế là đau khổ cứ tiếp tục leo thang trong bạn. Tại sao không tự nhận biết sức kháng cự này? Cuối cùng, chẳng ai trồng khoai đất này, đó chính là “cái tôi”, và bạn hãy cố vượt qua nó.

Do đó, con đường tới hạnh phúc là con đường “chấp nhận quên mình”. Chấp nhận không phải là cứ chịu đựng sự thử thách gay go trong khi vẫn lầm bầm cằn nhằn. Cũng không là cảm thấy buồn sầu cho số phận mình khổ cực. Không phải vậy. Chính “cái tôi” cần phải từ bỏ đó là “cái tôi ảo tưởng” trong mỗi chúng ta. Khi “cái tôi” bị “tóm cổ” và bị “giết chết”, bạn sẽ tự do và thanh thản bước đi trên con đường vui sống thanh thản. Nói các khác, khi nào “cái tôi” trong bạn chết thật thì bạn sẽ sống. Khi nào “cái tôi” chưa chết thì bạn chưa thực sự sống!

Tiến sĩ STEVE McSWAIN
KHA ĐÔNG ANH (Chuyển ngữ)


Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.

Nghe thì có vẻ như ngồ ngộ, nhưng quả thật vậy. Có những ngày tôi lỗi hẹn với chính tôi.

Chiều cuối tuần, không vội tất bật về nhà sớm, cũng không đủ kiên nhẫn để hòa thành một chấm tròn nhỏ xíu trong dòng xe xuôi ngược giờ tan tầm, tôi chọn một góc nhỏ của quán quen, ngồi nhâm nhi nhạc Trịnh và lật giở những trang sách mới còn thơm lừng mùi giấy.

Cảm giác dòng thời gian trôi thật chậm, nhẹ bẫng, bỗng rút hết những mỏi mệt hay muộn phiền của một ngày, của một tuần, và cả những nỗi buồn hay phiền muộn nhân những ngày nghỉ biếng lười sắp tới.

Lâu rồi không tự thưởng cho mình một buổi nhởn nhơ chơi, không vờn bắt cảm xúc của lòng mình và cũng không tự vấn lương tâm về những câu hỏi không đầu không cuối.

Lâu rồi không tự mở rộng lòng để đón nhận lòng ai đó, không để ý đến ánh mắt xung quanh, không chỉn chu hình thức, không rất nhiều thứ không, cứ thế lặng lẽ dìm mình vào công việc và sẵn sàng để cho những áp lực nhấn chìm.


Chỉ là những ngày đang còn trẻ, lại quắt quay với những bộn bề, vội vã trôi theo dòng hối hả. Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.

Để rồi đến một lúc nào đó, khi lắng lòng dừng lại nhìn quanh quẩn, mới nhận ra rằng mình bị đẩy trôi xa trên đường đời quá vội. Để rồi chợt hối tiếc một điều xa xôi không định hình vuông méo, cứ chậc lưỡi để nghe tiếng thời gian thở dài thật dài.

Có ai đó giống tôi? Thấy những ngày của mình trôi qua quá sức gồng mình. Là niềm vui treo trên khuôn mặt chỉ vì người khác muốn nhìn như thế. Là khi nỗi buồn xuất hiện thì nhanh chóng giấu nhẹm đi, cố nhét cho đầy một cái túi vô hình tưởng tượng. Là cơ hội và thách thức chỉ nhanh như một cái lật tay, cũng không nhận ra mà trễ nải…

Nếu như giống tôi, thì hẳn là đã lỗi hẹn với bản thân mình quá nhiều điều. Đang còn tuổi trẻ nghĩa là đang còn sung sức, hãy dành dụm cho mình chút ít thời gian mà đắm say với đời, tận hưởng với người. Có những nỗi đau mà tuổi trẻ cần vấp váp, có những chuyện mà tuổi trẻ cần trải qua, có những thứ tình cảm mà tuổi trẻ cần đôi lần say đắm.

Dù muốn hay không thì quỹ thời gian của chính mình là có giới hạn. Có người cuộc đời dài hơn một chút và cũng có người chẳng có mấy tháng ngày để tồn tại. Cũng giống như một công việc nào đó, ta làm vì một mục tiêu nào đó với thời gian - công sức và phúc lợi hữu hạn; việc sử dụng 3 nguồn lực kia thế nào sẽ quyết định thành bại. Biết thế, nhưng vẫn có lúc ta vẫn lầm lạc, chệch hướng với mỗi bước đi, tưởng đúng nhưng ngoảnh lại mới thấy sai càng thêm sai. Hối tiếc nào có cứu vãn được gì. Thôi thì bước tiếp, rồi sau đó hẵng hay. Cho dù ta chẳng làm được gì nổi bật, thì ít ra ta cũng có thể thoả mãn vì đã không phí hoài những gì cuộc đời ban tặng.

Thờ ơ với chính mình, điều đó nghĩa là ta đang lỡ hẹn với chính thanh xuân của mình.

Khi đứng trên mảnh đất sắp trồng tỉa, tôi nhìn thấy những hạt giống người ta sẽ gieo và trồng tỉa sau những vụ mùa.
Còn các con của tôi, chúng nhìn thấy những bông hoa rực rỡ có cánh trắng muốt, mịn màng mà chúng sẽ hái để tặng mẹ.

Khi có một người say rượu cười với tôi trên đường, tôi thấy đó là một gã đàn ông bẩn thỉu, hôi hám có lẽ đang rất cần tiền và tôi vội nhìn đi chỗ khác.
Các con tôi lại thấy một người đang cười với chúng và chúng đáp lại bằng một nụ cười.

Khi nghe bản nhạc tôi hằng yêu thích, tôi ngồi lặng lẽ và hưởng thụ một mình. 
Các con tôi rủ nhau nhảy theo điệu nhạc, chúng hát to thành lời và đôi khi còn tự đặt lời hát mới cho mình.

Khi gió đang thổi vào mặt tôi, tôi căng mặt về phía gió thổi và cảm thấy gió đang làm rối tóc và kéo tôi đi chậm lại. 
Các con tôi thì nhắm mắt, giang rộng hai tay, mơ bay theo gió, ngã lăn ra đất và cười vang.


Khi tôi cầu nguyện Chúa ban cho tôi cái này cái nọ, các con tôi lại thì thầm: “Cám ơn người đã ban cho chúng con những người bạn tốt. Xin giúp chúng con tránh xa những cơn ác mộng đêm nay. Cảm ơn người đã thương yêu và bảo vệ chúng con.”

Khi tôi bước qua vũng sình, tôi thấy đôi giày bê bết bùn và tấm thảm sẽ bị bôi bẩn.
Các con tôi lại thấy những cây cầu mà chúng sẽ xây bằng bùn, bắc qua những dòng sông nhỏ và chúng say mê chơi với những con giun dễ thương đang sống trong vũng sình bùn ấy.

Tôi thường băn khoăn về những điều mà tôi dạy các con – những điều mà chúng tôi ít làm theo – những điều mà tôi hầu như không còn tin tưởng nữa.
Nhiều lần soi bóng mình qua tấm gương, tôi thấy tâm hồn trong sáng cao thượng của các con; tôi thấy mình sao ích kỉ, nhỏ nhen và tầm thường.

Sao tôi, sao bạn không giữ cho mình cái nhìn trong sáng, trái tim hồn nhiên đầy mơ ước của thời thơ trẻ? Và có như thế, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nhiều phải không bạn?

Có quá nhiều thứ phải học để hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Thâm hụt chi tiêu cũng là vấn đề không nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Vậy thì tại sao lại bị thâm hụt trong chi tiêu?


1. Không ghi lại các khoản chi tiêu

Ghi lại các khoản chi phí cho sinh hoạt, mua sắm là điều hoàn toàn cần thiết, nhưng thường dễ bị phụ nữ bỏ qua. Hãy ghi lại các khoản chi tiêu đó vào cuốn sổ nhỏ để theo dõi ngân sách gia đình và đối chiếu với các tháng khác. Từ đó bạn có thể tự mình đánh giá, xem các khoản chi tiêu nào là cần thiết, không cần thiết và đề ra biện pháp chi tiêu hợp lý hơn.

2. Lãng phí tiền vào những bữa tiệc sinh nhật của con

Rất nhiều ông bố bà mẹ không ngần ngại bỏ ra một số tiền lớn để tổ chức và mua quà cho con nhân ngày sinh nhật, chỉ vì mong muốn con được bằng bạn bằng bè, trong khi tài chính eo hẹp. Hãy nghĩ xem món quà đắt tiền đó có cần thiết với con hay không?

Thay vì 1 chú hề đồ chơi đắt tiền, 1 chiếc váy xa xỉ không phù hợp, bạn có thể cắt giảm chi phí bằng những món quà handmade như card tự làm, những món quà ngộ nghĩnh, bằng cách search trên mạng. Sau đó, bạn tự gói quà cho con. Với trẻ con, món quà thích hợp là bánh ngọt, kem hay đồ chơi. Có thể những món quà này và những tấm card xinh xắn, những gói quà thiết thực sẽ làm bé rất thích. Những điều bất ngờ và đặc biệt chưa chắc có thể cân đo bằng tiền.

3. Tỏ ra quá hào phóng

Bạn muốn thay 1 chiếc tivi mới, những bộ đồ mới trong khi chiếc tivi cũ vẫn hoạt động tốt và quần áo của bạn còn xếp đầy trong tủ? Không có gì là sai khi hào phóng, nhưng hãy đặt vấn đề tài chính lên hàng đầu, nhất là trong điều kiện mới kết hôn thường khó khăn. Bạn hãy nghĩ đến giá cả, nghĩ đến những khoản phải đóng góp hàng tháng. Nhu cầu giải trí và làm đẹp cần thiết thật, nhưng cũng nên theo nguyên tắc và có ranh giới nhất định.

4. Chi tiêu bốc đồng sẽ làm bạn rỗng túi

Nguồn gốc của nợ lần chủ yếu do thói quen chi tiêu quá tay so với nhu cầu thực tế mà ra. Bạn đừng nên đi shopping vì buồn chán, vì đó là thời điểm bạn rất dễ mua những thứ không cần thiết và hiếm khi cần sử dụng đến nó. Nếu là một người mua hàng theo cảm hứng, bạn nên tuân theo 1 kế hoạch mua sắm rõ ràng, bằng cách liệt kê những thứ cần thiết phải mua trước khi đi mua hàng và chỉ mua đúng như vậy.

5. Bị ảnh hưởng bởi những chiêu bán hàng

Các công ty lớn luôn cố gắng tung ra những chiêu bán hàng, những kỹ xảo để thu hút người tiêu dùng mua những thứ không thật sự cần thiết cho nhu cầu của họ. Những chiêu hút khách như giảm giá 50%, mua 2 tặng 1… rất dễ lôi cuốn chị em mua những thứ mà có khi bạn chẳng dùng đến. Bạn cũng không nên bị áp lực, hay cả nể trước những lời mời chào thái quá của người bán hàng.

6. Chỉ biết sống riêng cho ngày hôm nay

Những người vợ trẻ thường có suy nghĩ rằng mình còn rất trẻ, có nhu cầu nhiều về làm đẹp, mua sắm và những nhu cầu chi tiêu ngắn hạn trước mắt, họ sẽ tiết kiệm sau. Thực tế thì đây mới là giai đoạn quan trọng nhất để xây dựng nên ngân sách gia đình. Trì hoãn các khoản hưu trí, quỹ đại học cho con… để thỏa mãn thú tiêu xài của mình thì sớm muộn gì, tiền cũng sẽ không ở lại với bạn. Hãy tiết kiệm như là một thói quen, bao gồm ngắn hạn và dài hạn.

7. Không bao giờ kiểm tra giá cả rẻ hơn

Thông thường phụ nữ có thói quen mua hàng ở địa điểm quen thuộc và ngại thay đổi địa điểm mới vì đã gắn bó với nó một thời gian. Nhưng thực tế, có rất nhiều công ty, những cửa hàng, đại lí thường lợi dụng sự trung thành của khách hàng để đòi hỏi với mức giá cao hơn so với những chỗ khác. Cũng như bạn đi vào cửa hàng, cùng một sản phẩm giống hệt nhau, nhưng bạn chọn mua sản phẩm cao hơn những chỗ khác 20%. Tính về lâu dài, nếu chúng ta chịu khó tìm hiểu, kiểm tra giá cả ở những chỗ khác, có thể tiết kiệm được một khoản khá lớn.


Số phận thường trêu đùa để tôi không thể thành công dễ dàng. Tôi vẫn chỉ là một người bình thường. Tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng không thể đạt được kết quả như những người khác…  Thật ra, tôi biết và hiểu rằng thành công và hạnh phúc trong cuộc sống không phải là một món quà miễn phí, Tôi cần phải trả một cái giá xứng đáng để giành lấy nó. Và tôn cũng tin những cánh cửa không bao giờ đóng mãi, mọi khó khăn thử thách đều có thể vượt qua. Vậy mà niềm tin ấy cũng chẳng thể nào tìm ra một chiếc chìa khoá phù hợp để mở những cánh cửa mà đời tôi mong đợi. Liệu có quá sớm để nói về thành bại của một đời người với tôi lúc này?

Em đang ở đâu, đang làm gì, có nhớ anh như anh đang ngồi nhớ em không? 

"Sến" quá thì phải em nhỉ! em vẫn nói thế những khi anh nói một lời gì đó ngọt ngào mà anh biết những điều đó chỉ với riêng em. Nhưng biết làm sao, đó là những gì một chàng trai vì yêu mến em mà không tiếc chắt chiu từng lời hoa mỹ dành cho người mình yêu.

Những ngày này anh thấy mỏi mệt quá, cứ theo công việc mà dặm trường ngược xuôi. Có nhiều thứ anh phải tạm gác lại, trong đó có những lời anh viết cho em. Viết - có thể đó là việc duy nhất anh có thể ngồi yên mà lắng lòng viết ra những gì xúc cảm đang dậy lên hay đã kìm nén bấy lâu. Có khi chuyện vui, nhiều khi chuyện buồn, lúc lại là chuyện đây chuyện đó khó ngờ với mỗi ngày bươn trải. Nhưng dù có viết gì, thì anh cũng chẳng thể nào trải lòng theo từng nỗi nhớ đến em. 


Thức khuya mới thấy đêm dài, xa nhiều mới thấy mình yêu mình nhớ siết bao. Mong ngày mong đêm, mong mòn mong mỏi mắt mà vẫn không thấy em đâu. Có lẽ em cũng như anh, cũng mang một nỗi tương tư nhưng không biết làm sao để tỏ bày cho đối phương biết và hiểu. Dối lòng đương nhiên là chuyện không tốt, nhưng để lừa bản thân cho một điều gì đó lạc quan hơn thì anh nghĩ mình cũng nên làm. 

Tình khi không mà có, tình tựa những bến bờ xa thẳm chẳng biết bao giờ cập bến. Thế mà tình vẫn đi, Tình tựa non cao lại lao đao đưa con người đến những bờ vực thẳm của xúc cảm... Tình vẫn đi, đi tìm cho mình một thứ cảm xúc tựa như mơ mà dễ vỡ, dễ tan như bọt sóng. Và Tình đợi tình mong, dù biết sợi nhớ sợi thương là mong manh nhưng cứ mòn mỏi đời chờ. Anh tự hỏi, liệu khó khăn anh đang gặp có phải là thử thách quá sức với tình yêu của anh dành cho em hay không? 

Buồn thì người ta nói đủ thứ, than vãn đủ điều và bi quan đủ kiểu. Buồn người ta cũng chẳng thèm nói, và khi không còn chịu nổi thì lại làm những chuyện rồ dại. Thật may là anh chẳng phải một trong hai kiểu người đó. Mà lúc này anh lại làm cả hai việc đó. Mâu thuẫn quá em nhỉ, đừng cười anh nhé! 

Lâu rồi ngồi viết cho em một xíu, cám cảnh cái chuyện đời nhiều khó khăn mà đôi lần buông lời cay đắng. Nhưng không vì thế mà anh buông xuôi hay thôi ngừng phấn đấu và yêu em đâu nhé. Em cứ chờ xem, chỉ cần có cơ hội, anh sẽ "thiêu cháy" em bằng "ngọn lửa tình" bất tận mà anh có. 


Tên phim: Brotherhood Of Blades
Đạo diễn: Lu Yang
Diễn viên: Lưu Thi Thi, Trương Chấn, Nhiếp Viễn
Quốc gia: Trung Quốc
Thể loại: Tình Cảm, Võ Thuật
Năm sản xuất: 2014
Thời lượng: 107 Phút

Tú Xuân Đao là một bộ phim điện ảnh võ thuật do Trung Quốc sản xuất được đạo diễn Lu Yang phụ trách thực hiện cùng dàn diễn viên nổi tiếng như Lưu Thi Thi, Trương Chấn, Nhiếp Viễn, Lý Đông Học....Nội dung bộ phim xoay quanh chuyện tình đầy sóng gió của một ca nữ Châu Diệu Đồng và một anh chàng cấm về quân tài năng là Trầm Luyện.

Về đâu mái tóc người thương là một sáng tác rất nổi tiếng của nhạc sĩ Hoài Linh. Hoài Linh (tên thật Lê Văn Linh), là một nhạc sĩ nhạc Vàng nổi tiếng. Trước 1975, ông hoạt động trong đoàn văn nghệ Vì Dân (thuộc Nha Cảnh sát Quốc gia) với cấp bậc Trung úy dưới quyền điều khiển của nhạc sỹ Nguyễn Văn Đông. Ngoài ra ông còn có 2 bút hiệu khác là Hà Vị Dương, Lục Bình Lê.


Một điều khó quên khi nghe ca khúc này chính là giai điệu, lời ca da diết ngọt ngào sâu lắng đến không nguôi. Một bài hát đậm chất Việt - Thứ âm nhạc mang nỗi lòng của đa phần lớp người đương thời (sau năm 1975). Cho đến khi bài hát được phổ biến qua nhiều chất giọng, bài hát đã đi vào lòng người Việt như chính hương vị món Phở thân thương quê nhà. 

Riêng tôi, ca khúc này đến thật ngẫu nhiên trong một buổi chiều trên chuyến hành trình theo xe tải chuyển hàng ra Bắc. Khi mà lòng tôi đang rối bời sau những ngày chia tay mối tình đầu tiên. Có lẽ chẳng lúc nào bài hát lại dễ đi thẳng vào trái tim tôi nhanh đến thế. Từng ca từ đến giai điệu, chúng cứ gieo rắc rồi lại nhói lên những vết thương lòng với bao kỉ niệm trong một thời gian ngắn chưa thể nguôi.

Sở dĩ tôi đánh giá rất cao bài hát này bởi chính giai điệu và ca từ của nó. Nó thuần Việt, mang âm hưởng của các nhạc cụ và dân gian mà chỉ người Việt ta mới có. Vừa có gì đó mộc mạc, vừa chút hiện đại lại biểu lộ cảm xúc với các ca từ mộc mạc cô đọng nhất.

Về đâu mái tóc người thương là một khúc ca đáng để nghe... nên nghe và thưởng thức. Bài hát xứng đáng là một trong những bài hát Việt hay và đi cùng năm tháng.

LỜI BÀI HÁT
Về đâu mái tóc người thương

Hồn lỡ sa vào đôi mắt em
Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm
Thầm ước nhưng nào đâu dám nói
Khép tâm tư lại thôi
Đường hoa vẫn chưa mở lối.

Đời lắm phong trần tay trắng tay
Trời đông ngại gió lùa vai gầy
Lầu kín trăng về không lối chiếu
Gác cao ngăn niềm yêu
Thì thôi mơ ước chi nhiều

Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt mấy sơn khê
Ngày đi mắt em xanh biển sâu, mắt tôi rưng rưng sầu
Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu
Đường phố muôn màu sao thiếu em
Về đâu làn tóc xõa bên rèm
Lầu vắng không người song khép kín

Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe tiếng lá rơi thềm

 Mỗi độ tuổi thì khả năng làm việc và mức thu nhập cũng rất khác nhau, vì thế cách quản lý tài chính cũng không thể giống nhau. 


Dưới 25 tuổi - đầu tư cho bản thân

Đây là giai đoạn mà việc đầu tư bản thân rất quan trọng. Rất nhiều phụ nữ trẻ thường bảo rằng: “Tiền là do kiếm được, không phải do tiết kiệm được”. Cách nói này cũng có lý của nó, bởi vì muốn có nhiều tiền hơn thì trước tiên bạn phải có bản lĩnh kiếm tiền. Cho nên, việc bạn cần có lúc này chính là một công việc chí ít phải đủ nuôi sống bản thân. 

Mặt khác, đối với việc quản lý tài chính mà nói, những người trẻ thường không có khái niệm này, hoặc là được bố mẹ quản lý giúp. Khi cần tiêu xài, hãy cố gắng sử dụng số tiền thấp nhất để thỏa mãn mong muốn của mình. Tránh “học đòi” theo cách sống của sếp hay đồng nghiệp.

Bạn nên đầu tư học một số kỹ năng như ngoại ngữ, tin học hay một số khóa học về kỹ năng mềm, điều này rất có ích cho sự nghiệp của bạn trong tương lai.

Từ 26 tuổi đến 45 tuổi – tích lũy quỹ nuôi dạy con cái, chuyển sang hình thức quản lý tài chính gia đình

Đây là thời kỳ quản lý tài chính phức tạp nhất. Về mặt công việc có thể sẽ thăng tiến hoặc biến động để bản thân bạn có được nguồn thu nhập tốt hơn, ổn định hơn. Mặt khác, bạn phải đối diện với những chi phí kết hôn, sinh con, nuôi dạy con cái. Thêm vào bố mẹ cũng đã già đi, nghĩa vụ phụng dưỡng song thân cũng đa phần thuộc vào giai đoạn này.

Thời gian đầu, bạn nên tiến hành việc quản lý những rủi ro gia đình, lập một quỹ tài chính cho những rủi ro này, lựa chọn những khoản bảo hiểm, vật dụng bảo vệ v.v… Ngoài ra, bạn cũng nên suy nghĩ đến những công cụ đầu tư và quản lý tài chính với lợi ích cao hơn. Vì vậy, lúc này bạn phải chia nhỏ thu nhập của mình một cách hợp lý, chi tiết cho từng khoản chi.

Giai đoạn sau, việc bạn cần làm là từng bước giảm thấp những rủi ro trong công việc, đầu tư, tăng tính lưu động trong tài chính. Khi con cái còn nhỏ, bạn nên suy nghĩ đến tầm quan trọng của quỹ giáo dục. Áp lực chi tiêu gia đình tăng lên, vấn đề tiết kiệm trong mọi chi phí cần đặt lên hàng đầu. Do đó, thời kỳ này không nên đầu tư có tính mạo hiểm cao. chủ yếu là kiên trì hai yếu tố lưu động và bảo đảm.

Từ 45 tuổi đến sau 55 tuổi – duy trì mức sống, làm tốt sự đảm bảo hưu trí

Đây là giai đoạn chủ yếu chuẩn bị cho cuộc sống về già. Thu nhập lúc này của bạn khá cao và ổn định. Bạn có thể căn cứ tình hình các thành viên trong gia đình để sắp xếp các quỹ tài chính. Lúc này những chi phí cơ bản giảm nên có thể linh hoạt phân phối, tuy nhiên vẫn không nên đầu tư rủi ro nhiều. Ngoài ra, bạn cần giữ một nguồn quỹ dùng cho bệnh tật đột xuất.

Trên đời này chỉ có những việc không dám nghĩ, không dám làm chứ không có việc gì là không thể làm được.'


Đây là một câu nói của của tỉ phú Alibaba, Jack Ma (Mã Vân) trong một buổi diễn thuyết trước công chúng tại Trung Quốc vào hồi tháng Tư năm nay. "Bạn nghèo vì bạn không có tham vọng. 35 tuổi mà còn nghèo thì đấy là tại bạn!"

Trước khi thành lập Alibaba, tôi đã mời 24 người bạn tới nhà bàn bạc cơ hội làm ăn mới. Sau hai tiếng đồng hồ nghe tôi trình bày, họ vẫn tỏ ra phân vân. Cuối cùng, 23 người khuyên tôi từ bỏ ý định vì nhiều lý do, ví dụ như "Anh có biết gì về mạng mẽo đâu, mà quan trọng nhất là lấy đâu ra vốn".

Chỉ duy nhất một anh bạn làm ở ngân hàng nói rằng: "Nếu cậu muốn làm thì cứ thử đi. Giả như mọi chuyện không như ý thì cậu vẫn có thể quay về nghề cũ mà". Sau một đêm dài trăn trở, sáng hôm sau tôi quyết định bắt tay vào làm, cho dù trước đó tất cả 24 người đều phản đối đi chăng nữa.

Hồi mới bắt đầu gây dựng Alibaba, gia đình, bạn bè tôi cũng lao vào ngăn cản. Nghĩ lại, tôi nhận thấy động lực lớn nhất hồi đó không phải là sự tự tin của mình đối với Internet hay tiềm năng của nó, mà là điều này: "Làm gì cũng vậy, dù thất bại hay thành công thì chính những trải nghiệm, kinh nghiệm bạn có được cũng là một dạng thành công rồi." Bạn hãy thử đi thử lại không ngừng, nếu không được, bạn vẫn có thể quay trở lại với công việc trước đây cơ mà!

Trung tá Thomas Edward Lawrence người Anh từng nói: 
"Con người ai cũng mơ, nhưng mức độ khác nhau. Những người mơ vào ban đêm trong nơi thầm kín bụi bặm của tâm tưởng thức dậy vào ban ngày và thấy tất cả chỉ là hư ảo, nhưng những người mơ vào ban ngày rất nguy hiểm, vì họ có thể hành động từ trong giấc mơ với cặp mắt rộng mở, để biến nó thành hiện thực."
Theo Jack Ma, con người thua cuộc và thất bại là bởi bốn lý do sau đây:

1. Không nhìn thấy cơ hội

2. Xem nhẹ cơ hội

3. Thiếu hiểu biết

4. Hành động chậm

Có tham vọng là sống một cuộc đời với lý tưởng to lớn và hoàn thành mục tiêu vĩ đại. Trên đời này chỉ có những việc không dám nghĩ, không dám làm chứ không có chuyện gì là không thể làm được. Khát vọng của bạn lớn thế nào thì tương lai của bạn rộng mở thế đó!"


Tôi tự hỏi : Đâu là giới hạn với khả năng của con người?
Câu trả lời là Không giới hạn.

Thực sự đó là điều kỳ diệu. Mặc cho những thách thức và những rủi ro luôn kề cận. Con người đang từng bước từng bước chinh phục và kiến tạo nên những công trình tuyệt vời phục vụ hữu ích cho đời sống an sinh của hàng triệu con người. 

Đó là xây dựng tuyến đường hầm vượt biển Busan - Geoje Fixed Link. Xây dựng một đường hầm chưa ai từng thấy và sẽ phải dùng những kỹ thuật chưa ai từng thử. Đây là công trình hợp tác giữa người Hà Lan và người Hàn Quốc. Người Hàn chưa từng làm điều này, nhưng người Hà Lan thì có. Họ là người có 5 thể kỷ kinh nghiệm với việc này, nhưng chưa nơi nào nhiều thách thức như ở đây. 

M21love giới thiệu với bạn Video này như là món quà cuối tuần và sự trở lại sau nhiều ngày vắng bóng. Sự phấn khích và hồi hộp là những xúc cảm khi xem video này. Mời bạn xem nhé!


Tôi đang đi dạo trên bãi biển khi hoàng hôn buông xuống. Dù biển đông người nhưng tôi chỉ chú ý đến một cậu bé cứ liên tục cúi xuống nhặt thứ gì đó và ném xuống biển. Khi đến gần hơn, tôi thấy cậu bé đang nhặt những con sao biển bị cuốn lên bờ và lần lượt ném từng con trở lại với biển.


Tôi cảm thấy khó hiểu. Tôi liền tiến đến chỗ cậu bé và nói: “Chào cháu, chú thắc mắc không biết cháu đang làm gì?”.

“Cháu đang đưa những con sao biển này trở về với đại dương. Chú thấy đó, bây giờ thủy triều đang xuống và tất cả những con sao biển này đã bị giạt lên bờ. Nếu như cháu không đưa chúng trở về biển thì chúng sẽ chết ngay ở đây vì thiếu ô-xy”.

“Chú hiểu rồi. Nhưng có đến hàng ngàn con sao biển ở trên bãi biển này. Cháu không thể nào nhặt hết tất cả chúng được. Và chuyện này còn xảy ra ở hàng trăm chỗ khác suốt bờ biển này. Cháu có nhận thấy rằng cháu không thể làm thay đổi được thực tế sao?”.

Cậu bé mỉm cười, cúi xuống và rồi nhặt con sao biển khác lên, và khi ném nó xuống biển, cậu trả lời tôi: “Nhưng cháu có thể giúp được con sao biển này!”.

Những việc tốt bạn làm hôm nay sẽ bị quên lãng vào ngày mai.
Dù sao bạn hãy cứ làm việc tốt.


 Ngày lại ngày

Sóng đùa với bờ cát

Còn Gió ca hát trên đại dương xanh

Động đùa với Tịnh

Còn bản năng tâm linh ca hát trên canh bạc cuộc đời

Đi về phía mặt trời

Đó không phải là cái chỗ, cái nơi, cái đích sau cùng,
cái trạng thái hay bất cứ cái gì có thể sở hữu

Đấy chỉ là môi trường tâm linh vô nhiễm bất biến để linh hồn rong chơi 

Cái đấy. . . 

Không phải là nghỉ ngơi đối lập với gắng làm

Không phải là thọ hưởng phúc lạc đối lập với Dukha (đau khổ)

Không phải là sống đời đời đối lập với sinh tử luân hồi

Cái đấy như đại dương phúc lạc tràn đầy ánh sáng, mênh mông không giới hạn.

Thể nhập nó, tức là trần trụi đi chơi giữa biển ánh sáng, đi. . .đi mãi. . . .đi mãi. . . .

Đi về phía chân trời đầy nắng - Nơi mà những sâu lắng không còn mang tên bất kỳ ai...

Hà Tam là tài xế lái xe tải. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên “khực” một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.

Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: “Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!”. Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hà Tam đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Hà Tam toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy.

 Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to: “Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta…”

Những lời trách cứ của ông lão chăn bò bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Hà Tam cười thầm trong bụng: “Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?”


Chạy hơn trăm cây số vào thành phố, đến trạm kiểm tra của cảnh sát, Hà Tam hết sờ túi này lại nắn túi nọ, tìm mãi không thấy giấy phép lái xe đâu. Hà Tam thừ người ra: Giấy phép lái xe rõ ràng là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong người, vậy sao lại tìm không thấy? Cẩn thận nhớ lại, Hà Tam mới chắc là chiếc ví da đã bị rơi khi mình chui vào gầm xe sửa chữa. Đành phải để xe lại trạm cảnh sát, Hà Tam vội vã vẫy taxi quay lại chỗ sửa xe.

 Khi quay lại chỗ sửa xe ban sáng, Hà Tam tìm khắp nơi không thấy cái ví cũng không thấy ông lão chăn bò đâu. Hai hòn đá chặn bánh xe đã được ai đó khuân vào để bên vệ đường. Trên hòn đá thấy dán mảnh giấy có mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: “Muốn lấy lại giấy tờ thì phải vác hòn đá này lên trên đồi”.

 Ôi mẹ ơi! Hòn đá vừa to vừa nặng, ngọn đồi trước mặt lại vừa cao vừa dốc, vác hòn đá này liệu có bò lên được trên đó không? Hà Tam kêu to lên: “Đừng bắt ép người ta như thế! Cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi!”.

 Khi Hà Tam vác hòn đá đến chân đồi thì thấy một cái mũ lá có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: “Đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi”. Hà Tam tiếp tục đi, được một đoạn lại thấy cái mũ lá cũng có tờ giấy yêu cầu Hà Tam cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn. Không còn cách nào khác, Hà Tam đành phải bê hòn đá vất vả từng bước bò lên.

Lên được đỉnh đồi thật không dễ gì. Vậy mà trên đó không thấy có người cũng không thấy giấy tờ lái xe, chỉ thấy có tờ giấy dán trên một thân cây yêu cầu Hà Tam vác hòn đá theo hướng chỉ dẫn đi xuống phía dưới.

Xuống được dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ, ngoài một tờ giấy yêu cầu Hà Tam vác hòn đá đi ngược trở lên. Cứ như thế theo hướng chỉ dẫn trên các tờ giấy, Hà Tam vác hòn đá đi qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng chết, cuối cùng mới thấy cái ví da của mình đặt trên một nấm mồ đất trơ trọi. 

Giấy tờ đủ cả, tiền bạc không thiếu một xu. 

Dưới cái ví tiền còn có một tờ giấy viết: 
“Cái ví này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đã trở về với chủ của nó. Anh có biết vì sao tôi lại bắt anh vác hòn đá đi một quãng đường xa đến trước nấm mồ này không? Đây là mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về nhà, vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý: 

 “Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm”.