TÌM KIẾM

Dáng Em Lụa Là



Lụa là một loại vải mịn, mỏng được dệt bằng tơ. Loại lụa tốt nhất được dệt từ tơ tằm. Người ta nuôi tằm (Bombyx mori), lấy tơ xe sợi dệt thành lụa. Đây là một nghề có từ rất lâu đời và có nguồn gốc từ Trung Quốc. Lụa đã từng là thứ đắt tiền chỉ dành cho tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Lụa đã được vận chuyển từ Trung Quốc và bán cho các nước phương Tây thông qua con đường tơ lụa.

Do có cấu trúc dạng lăng kính tam giác, lụa phản chiếu ánh sáng chiếu vào nó với nhiều góc độ khác nhau tạo nên vẻ óng ánh đặc trưng.

Tơ "tự nhiên" được tạo ra bởi một loài sâu bướm chứ không phải tằm dâu. Nó được gọi là "tự nhiên" vì người ta không thể nuôi loài sâu bướm này như tằm dâu được. Từ rất xưa, nhiều loại lụa tự nhiên đã được dùng ở Trung Quốc, Ấn Độ và châu Âu mặc dù không nhiều bằng lụa từ tằm dâu. Ngoài khác nhau về màu sắc và kết cấu, lụa tự nhiên còn có một đặc điểm khác nữa là: bướm nở ra trước có thể làm hỏng các kén khác nên những sợi tơ dài tạo nên các kén đó sẽ bị đứt ra thành nhiều sợi ngắn hơn. Khi nuôi tằm dâu, người ta nhúng các nhộng vào nước sôi trước khi bướm hình thành hoặc xâu từng con một bằng kim nên cả kén còn nguyên sẽ được tháo ra thành một sơi dài liên tục. Nhờ vậy mà vải dệt từ loại lụa này sẽ chắc hơn. Lụa tự nhiên cũng khó nhuộm hơn.

Có một vài bằng chứng cho thấy có một lượng ít tơ lụa tự nhiên đã được sản xuất ở vùng Địa Trung Hải và Trung Đông cùng lúc với tơ lụa nuôi cấy ở Trung Hoa nhập tới.

Trông như áng mây dài trông như nỗi u hoài
Tà lụa bay bay nhẹ trên con phố xa mờ
Trên đôi guốc trang đài tung bay áo lụa dài
làm lòng ai sao thầm thương như đã ngỡ trải dài nơi em bước qua
trải dài nơi em bước qua
Những sắc thắm trong cơn mơ anh gặp
giờ đang cùng em dạo chơi giờ đang nhẹ bay lả lơi
Hãy để nắng rọi vào dáng em thôi
Từng đường cong lụa nhẹ ôm lấy em
Lụa trên dáng thân em như lời thơ
Lua ôm lấy thân em tựa giấc mơ
Lụa trên dáng thân em như lời thơ
để cho anh vội ngâm lời thơ
để cho anh lời ca tình yêu viết tặng em.

Theo thần tích làng Cổ Đô, huyện Ba Vì thì nghề chăn tằm, ươm tơ đã có từ thời vua Hùng Vương thứ 6 do công chúa Thiều Hoa khởi nghiệp. Nêu theo đó dân làng vốn giỏi nghề dệt lụa thờ Thiều Hoa làm thành hoàng.

Trong thư tịch thì sách Hán Thư cũng ghi là người Lạc Việt biết trồng dâu nuôi tằm và lại ghi rõ là "một năm có hai vụ lúa, tám lứa tằm"[1]

Tục ngữ Việt Nam có câu "Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân" ý nói cách ăn mặc tạo nên vẻ đẹp bề ngoài và câu "Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng, vải tơ Nam Định, lụa hàng Hà Đông" để nói về làng Vạn Phúc (quận Hà Đông, Hà Nội) là một làng nghề nổi tiếng dệt lụa đẹp với nhiều mẫu hoa văn và lâu đời. Bài hát phổ biến Áo lụa Hà Đông của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ thơ Nguyên Sa cũng ca ngợi vẻ đẹp của lụa Hà Đông. Bộ phim Áo lụa Hà Đông, một bộ phim đạt giải "Khán giả bình chọn" ở Liên hoan phim Busan, Hàn Quốc, tháng 10 năm 2006, nói về nét đẹp của áo dài may bằng lụa Hà Đông. Ngoài ra, lụa Lãnh Mỹ A ở thị xã Tân Châu, An Giang cũng được nhiều người biết đến.

Nguồn Wikipedia & tổng hợp

Tong Hua(Đồng Thoại)



Gửi tặng cho những ai đã từng đi qua chuyện tình dang dở.

Đã rất lâu rồi, rất lâu... tôi sợ phải nghe bài hát này. Tôi sợ, vì mỗi lần nghe tôi chẳng thể nào dừng lại những ký ức về một người bạn của mình. Từng ca từ, từng giai điệu tôi ngấu nghiến để rồi còn lại là sự thẫn thờ mà chẳng hay bài hát đã kết thúc từ khi nào. Những nốt nhạc cứ văng vẳng như ấn thêm vào vết thương lòng đã từ lâu chẳng thể hàn gắn. Âý vậy mà hôm nay vô tình tôi lại nghe, và như mọi lần, trái tim tôi loạn nhịp. Tôi lại viết...

Có những người nhạc sĩ, dù cố viết cả đời cũng chẳng thể để lại cho đời một ca khúc mà người đời có thể gọi tên. Nhưng cũng có những người, dù họ chẳng kiếm cơm bằng nghề viết nhạc, nhưng vì một biến cố đau thương gặp phải, họ viết và được mọi người biết đến. Một lẽ đơn giản, khúc ca đó, giai điệu đó như mũi tên được bay thẳng vào trái tim thính giả. Chẳng cần gì nhiều, một vài nốt nhạc đầu tiên thôi cũng đủ đánh thức sự đồng cảm cùng nhân vật trong bài hát.

Tong Hua(Đồng thoại) là một ca khúc như thế. Ngay từ ngày đầu biểu diễn, nó đã chạm đến trái tim của rất nhiều người và chinh phục họ hoàn toàn. Tôi cũng là một người trong số đó. Bởi:

Anh không nhớ bao lâu
Đã không nghe tiếng em
Vẫn thường kể với anh

Câu chuyện em thích nhất
Anh đã nghĩ rất lâu
Và bắt đầu hỗn loạn
Có phải là anh đã
Làm sai một điều gì?

Cứ mỗi ngày qua đi tôi lại càng thấu hiểu rằng: "cuộc sống ở thời đại bây giờ thật ngắn ngủi". Mọi thứ qua đi quá nhanh, như một cái chớp mắt đã phôi pha hơn 30 năm. Ngẫm mà xét lại, thử hỏi ta có gì và những gì còn lưu giữ theo ta đến tận hôm nay? Có thể tôi có chút tự hào với thành quả là một căn nhà, một mảnh đất, có một chút tiền, có nhiều phương tiện để phục vụ cho cuộc sống và đam mê,... nhưng chẳng gì làm tôi thỏa mãn. Điều duy nhất có thể làm tôi thỏa mãn đó là những phút giây tôi hoàn thành một việc nào đó mà tôi thực sự hài lòng. Và một ngoại lệ đó là Viết - việc ghi dấu những bước chân qua của chính tôi trên bước đường đời.

Ngày ấy, dù tôi có quen một hay nhiều hơn các cô gái tôi cũng chẳng hiểu thế nào là Yêu. Tôi hiểu rằng tiếng "I LOVE YOU" chẳng dễ nói chút nào, nếu có cũng chỉ là lời nói khoác cho đối tượng tạm hài lòng mà thôi, hoặc là nói vì người đó thích nghe câu trả lời như vậy. Có lẽ bởi thế nên phụ nữ được gọi là dại khờ vì "yêu bằng tai". Tôi tự hỏi, trong một kiếp người, ai đó có mấy lần cơ hội và thật lòng nói 3 chữ:"Anh yêu em!"?

Em vừa khóc và nói
Nhưng câu chuyện cổ tích

Đều là lừa dối cả

Tôi nhận thấy người ta ngộ nhận về tình yêu rất là nhiều. Tôi cho đó là sự "ngây thơ" cần có của một thời nông nổi. Sự nông nổi vô vị lợi ấy làm cho "cái gọi là tình yêu" trở nên cháy bỏng hơn, đẹp hơn và thật hơn. Song không có nghĩa đó là tình yêu. Với tôi, khi thứ tình cảm được gọi là tình yêu phải có 3 yếu tố: Thủy chung(chỉ một người), hy sinh và sự tôn trọng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn chẳng thể nào lý giải được thứ tình cảm tay 3 hay gì gì đó. Vì tôi cảm thấy trong lòng chỉ có một người thôi dường như cũng là quá khả năng rồi. Để rồi hết lòng với người đó trên cơ sở là tôn trọng nhau, cho dù có thân thiết và sống với nhau bao lâu đi chăng nữa.

Anh chẳng thể nào là
Chàng hoàng tử của em
Có lẽ em không hiểu
Ngày em nói yêu anh
Là bầu trời của anh
Các ngôi sao đều sáng

Là một hoàng tử chẳng phải là một điều dễ dàng. Và nếu có thể tôi cũng xin được không bao giờ là hoàng tử. Thật may, số phận sinh tôi ra chỉ là con một nhà nông... Tôi cũng chẳng có tham vọng cao sang, danh vọng khắp chốn mà tôi chỉ ước vọng những gì tôi phấn đấu là để tôi có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình và người thân, được làm những gì tôi yêu thích và có được những điều tôi muốn.

Cho dù tôi đạt được phần lớn những điều ước mong thì cũng chẳng có nghĩa gì khi tôi chẳng thể rước em về nhà với tước hiệu là Vợ. Tôi đã mất quá nhiều thời gian để kiếm tìm em. Và khi trái tim tôi rung động cũng là lúc tôi than phiền với em rằng:" Em núp nơi đâu mà kỹ vậy, em có biết vì tìm em mà anh cực khốn khổ lắm không?".

Anh nguyện thành thiên sứ
Trong câu truyện cổ tích
Mà em yêu thích nhất
Đôi tay anh dang rộng
Biến thành một đôi cánh
Để bảo vệ cho em

Một thời dại khờ tôi đã thầm mong giá như mình có thể quay ngược thời gian, vì tôi sẽ biết cách trân trọng mọi thứ đến với cuộc sống mình hơn. Bây giờ thì tôi vẫn khờ dại như thế, tôi vẫn mong muốn có nhiêu đó, nhưng bản thân lại đặt thêm một câu hỏi:"Liệu có cần thiết không khi mà những gì tôi có hôm nay lại được đánh đổi bởi những sai lầm, nông nổi, trải nghiệm và mồ hôi cùng nước mắt.???"

Rất ...rất nhiều những câu hỏi đặt ngược vấn đề như thế. Tôi sai thì tôi nhận, tôi sửa sai. Tôi nông nổi thì thời gian rèn tôi chững chạc hơn, biết suy nghĩ hơn trước khi ra quyết định hay lựa chọn nào đó. Tôi đã mất rất nhiều thời gian, nhưng chưa hề mở lời khóc hận về điều gì đó. Ai đó có thể không tin, nhưng tôi tuyệt đối tin tưởng rằng định mệnh của mình luôn được bàn tay vô hình nào đó sắp đặt. Những gì chưa đến là do bản thân tôi chưa đủ "kỹ năng" để đảm đương hoặc chưa phải lúc, Thượng đế muốn rèn luyện tôi các kỹ năng cần thiết trước khi trao cho tôi một việc gì đó lớn lao hơn.

Em phải biết tin tưởng
Tin tưởng vào chúng ta
Sẽ giống chuyện cổ tích
Hạnh phúc và vui vẻ
Luôn là kết thúc đẹp

Được sống là cách chúng ta viết nên những truyện cổ tích của chính mình mỗi ngày. Dẫu cho một số phận nào đó phải kết thúc sớm thì với người đó, những ngày tháng đương thời cũng đủ huy hoàng và có gì đáng để nhắc đến. Còn phần lớn chúng ta đều nằm xuống với sự viên mãn, ít nhất là với người đó. Vì chúng ta chỉ có một cuộc đời mà thôi. Chúng ta là độc nhất vô nhị. Thật ngớ ngẩn cho ai đó đang cố biến mình trở thành ai đó. Hãy nói theo cách của bạn! Hãy đi theo cách của bạn!,... Chỉ có như vậy thì bạn mới sống hạnh phúc và vui vẻ. Hãy tin tưởng chính mình! Và...

Cùng nhau ta viết nên
Kết cục của chúng ta.

Nhóm thực phẩm không nên kết hợp với nhau



Mật ong , sữa , sữa đậu nành ?
Ăn cùng tắc tử – phải đành xa nhau!

Gan lợn, giá, đậu nực cười?
Xào chung, mất sạch bổ tươi ban đầu!

Thịt gà, kinh giới kỵ nhau?
Ăn cùng một lúc, ngứa đầu phát điên!

Thịt dê, ngộ độc do đâu?
Chỉ vì dưa hấu, xen vào bữa ăn!

Ba ba ăn với dền, sam
Bụng đau quằn quại, khó toàn vẹn thân!

Động kinh, chứng bệnh rành rành?
Là do thịt lợn, rang chung ấu Tầu!

Chuối hột ăn với mật, đường?
Bụng phình, dạ trướng, dọc đường phân rơi!

Thịt gà, rau cải có câu?
Âm dương, khí huyết thoát vào hư vô!

Trứng vịt, lẫn tỏi than ôi?
Ăn vào chắc chết, mười mươi rõ ràng!

Cải thìa, thịt chó xào vô?
Ăn vào, đi tả, hôn mê khôn lường!

Sữa bò, cam, quýt, bưởi, chanh?
Ăn cùng một lúc, liên thanh sấm rền!

Quả lê, thịt ngỗng thường thường?
Ăn vào cơ thể đùng đùng sốt cao!

Đường đen pha sữa đậu nành?
Đau bụng, tháo dạ, hoành hành suốt đêm!

Thịt rắn, kị củ cải xào?
Ăn vào, sao thoát lưỡi đao tử thần!

Nôn mửa, bụng dạ không yên?
Vì do hải sản ăn liền trái cây!

Cá chép, cam thảo, nhớ rằng?
Ăn chung, trúng độc, không cần hỏi tra!

Nước chè, thịt chó no say?
Thỉnh thoảng như thế, có ngày ung thư!

Chuối tiêu, môn, sọ phiền hà?
Ruột đau quằn quại, như là dao đâm!

Khoai lang, hồng, mận ăn vô?
Dạ dày viêm loét, tổn hư tá tràng!

Thương nhau chớ có lỡ làng!
Thức ăn tương phản, trăm đàng khổ nhau!

The Gypsy Queens - L'Italiano (Toto Cutugno)(Say Tình)




Buongiorno Italia gli spaghetti al dente (Xin chào Italia với mì spaghetti vừa ăn)
e un partigiano come Presidente (Và một người đảng viên làm tổng thống)
con l'autoradio sempre nella mano destra (Với đài radio lúc nào cũng ở bên tay phải)
e un canarino sopra la finestra (Và con chim canary ở bên cửa sổ)

Buongiorno Italia con i tuoi artisti (Xin chào Italia với những người họa sĩ)
con troppa America sui manifesti (Với quá nhiều poster của Mỹ)
con le canzoni con amore (Với những bài hát với tình yêu)
con il cuore (Với trái tim)
con più donne sempre meno suore (Với nhiều phụ nữ, mà lại ít ma sơ)

Buongiorno Italia (Xin chào italia)
buongiorno Maria (Xin chào Maria)
con gli occhi pieni di malinconia (Với đôi mắt đầy nỗi sầu)
buongiorno Dio (Xin chào Chúa)
lo sai che ci sono anch'io (Bạn biết tôi cũng ở đây)

Lasciatemi cantare (Hãy để tôi hát)
con la chitarra in mano (Với cây đàn ghita trong tay)
lasciatemi cantare (Hãy để tôi hát)
una canzone piano piano (Một bài hát nhỏ nhẹ, nhỏ nhẹ)
lasciatemi cantare (Hãy để tôi hát)
perché ne sono fiero (Bởi vì tôi rất tự hào)
sono un italiano (Tôi là một người Ý)
un italiano vero (Một người Ý thật sự)

Buongiorno Italia che non si spaventa (Xin chào Italia mà không bao giờ sợ)
e con la crema da barba alla menta (Với kem đánh răng bạc Hà)
con un vestito gessato sul blu (Với bộ áo màu xanh)
e la moviola la domenica in tivù (Và phim chủ nhật trên tv)
Buongiorno Italia col caffè ristretto (Xin chào Italia với ly cà phê nhỏ)
le calze nuove nel primo cassetto (Với đôi tất mới bên ngăn tủ)
con la bandiera in tintoria (Với lá cờ)
e una 600 giù di carrozzeria (Và chiếc xe 600 Fiat)

Buongiorno Italia (Xin chào italia)
buongiorno Maria (Xin chào Maria)
con gli occhi pieni di malinconia (Với đôi mắt đầy nỗi sầu)
buongiorno Dio (Xin chào Chúa)
lo sai che ci sono anch'io (Bạn biết tôi cũng ở đây)

Lasciatemi cantare (Hãy để tôi hát)
con la chitarra in mano (Với cây đàn ghita trong tay)
lasciatemi cantare (Hãy để tôi hát)
una canzone piano piano (Một bài hát nhỏ nhẹ, nhỏ nhẹ)
lasciatemi cantare (Hãy để tôi hát)
perché ne sono fiero (Bởi vì tôi rất tự hào)
sono un italiano (Tôi là một người Ý)
un italiano vero (Một người Ý thật sự)


Ta chào nhé bình minh diệu vợi
Chào mọi người, trong đó có em tôi
Những bài ca trong không gian thơ mộng
Rung động tiếng chim bên song cửa bồi hồi.

Những nghệ sĩ xao dương cầm ngân tiếng
Cất lên bài ca từ phía xa xôi
Lời hát yêu thương trong trái tim bỏng cháy
Để em mãi mãi là của tôi.

Em thân yêu, vầng dương đang thức dậy
Dẫu u sầu nhưng hãy đón bình minh
Đấng Tối cao cũng hoá thành con trẻ
Giữa bao la xao xuyến Tổ quốc mình.

Hãy để tôi hát với cây đàn cổ điển
Những bài dân ca trôi chậm rãi ngàn đời
Hãy để tôi hát bằng niềm tự hào kiêu hãnh
Tôi là người được sinh ra trong Tổ quốc tôi.

Có những điều nhỏ nhặt khiến ta sợ hãi
Và lo âu theo năm tháng vụng về
Nhưng tất cả nhuốm màu xanh hy vọng
Khoảng đợi chờ cũng chỉ chút lê thê.

Ta hôn lên mắt Người, nước Ý
Đôi mắt em nâu đậm sánh cà phê
Và đâu đó buông dài tóc đen nhánh
Duyên dáng ngàn năm man mác trở về.

Em thân yêu, vầng dương đang thức dậy
Dẫu u sầu nhưng hãy đón bình minh
Đấng Tối cao cũng hoá thành con trẻ
Giữa bao la xao xuyến Tổ quốc mình.


Giai điệu của Mưa



Khi cái xe lạnh của những ngày cuối tháng 10 qua đi, thì những cơn mưa cũng rủ rê nhau về.

Buổi sáng, bất chợt ta thức dậy, nhìn qua khung cửa sổ là một khoảng không gian ảm đạm. Tiết trời se lạnh làm tôi cũng cảm thấy lười hơn, cuộn mình trong chiếc chăn và cố tự nhủ, ngủ thêm chút thức dậy trời sẽ tốt hơn.

Hơn 10h, tôi lại tỉnh giấc, nhưng có vẻ như những điều tôi trông đợi không đến mà còn tệ hơn. Thôi thì có thế nào thì cũng là một ngày, tôi chẳng thể nào cứ ấp mình trong những lớp vải của chiếc chăn. Nghĩ vậy, tôi xuống giường.

Ra đường, phố phường vẫn tấp nập kẻ ngược người xuôi, trong đó có tôi. Không nhiều người và phương tiện như những ngày nắng ráo, những con đường tôi đi qua nay cũng kém đi nhiều màu sắc.

Tôi sợ nhất cái gió những ngày chuyển mùa ở xứ sở này. Mưa và gió, chúng như những người bạn tri kỷ hiếm khi không đi cùng nhau. Ở nơi nào thì tôi không biết, nhưng 2 kẻ này luôn song hành, kéo theo cái không khí ẩm khỏa lấp mọi không gian. Tội e sợ, vì tấm thân mỏng manh của mình phải khó khăn lắm mới hòa nhập được với khí tiết đó. Những ngày giao mùa, hơn ai hết bản thân tôi hiểu rõ lợi hại của chúng thế nào, và tác động của chúng tới nhịp sống của tôi ra sao. Ốm, đó là điều thường gặp với tôi trong những ngày như vậy.

Xe tôi vẫn lăn nhanh trên những dặm đường. Cái mưa đã to, cái gió lại hùa theo tạt liên hồi vào cái cơ thể bé nhỏ của tôi, cứ như chúng đang chơi cái trò thử sức chịu đựng của con người. Rát... lại càng rát hơn khi trong lòng tôi cứ mãi miên man những nghĩ suy về các vấn đề khó khăn tôi đang gặp phải. Từ chuyện miếng cơm đến công việc, từ gia đình đến những khách hàng tôi sắp phải đối diện, từ đám cưới đến đám dỗ,... đủ thứ, chúng như những vị khách không mời mà tới, có đuổi chúng cũng mặt dày mà lao đến bủa vây, xé vụn từng cái ước mơ bấy lâu tôi mong ước.

Chuyện phiền muộn thì ai cũng có, nhiều hay ít thì còn tùy người. Nhưng với những người chẳng thể nào dừng việc suy nghĩ như tôi thì có vẻ "khó chịu" hơn.

Đi đường mà suy nghĩ nhiều thì không tốt. Tôi biết, tôi hiểu và đã trải nghiệm. Tôi biết chính xác hậu quả của việc nghĩ lung tung khi điều khiển xe tham gia giao thông là như thế nào. Hậu quả thế nào thì còn tùy vào hên xui. Hên thì nhịp tim loạn một chút, xui thì nằm đắp chiếu. Thế nên, tôi chọn hát khi tôi đi trên những con đường dài. Hát và nhìn đây đó, cố lắng nghe mọi thứ thanh âm nơi tôi đi qua. Ngạc nhiên là dù con đường đó tôi có qua bao nhiêu lần thì chúng luôn mới mẻ với tôi. Tôi thích điều đó. Cuộc sống mà, phải luôn đổi thay cách mới mẻ thì mới làm cho con người ta thỏa mãn. Dù tâm hồn tôi có hơi hoài cổ một chút, nhưng vẫn thích thú chuyện đổi thay từ mọi thứ xung quanh.

Trong căn phòng ấm áp, tôi lại mở máy và duyệt Web, bất chợt giai điệu trong video này vang lên, và tôi muốn viết. Tôi cũng không biết mình muốn viết gì nữa. Cứ viết rồi xóa, xóa rồi viết... cứ thế cho đến những dòng chữ này. Có lẽ là cái miên man đó như những cơn mưa, cơn gió, và lòng tôi chỉ muốn lưu lại chút vấn vương trong một khoảng không gian và thời gian của một kiếp người.


Còn ai đó yêu thương bạn!

Một đêm mưa tầm tã, một người đàn ông tên Mark quyết định chấm dứt cuộc đời mình.


Đã hơn 50 tuổi, Mark chưa bao giờ có vợ và chưa bao giờ trải qua niềm vui có con hoặc có được ngày nghỉ với gia đình. Cha mẹ ông đều đã mất cách đây 7 năm. Ông có chị gái nhưng từ lâu đã mất liên lạc. Ông làm một công việc bưng bê và công việc dẫn ông tới tâm trạng bất đắc chí. Người ướt sũng và cảm thấy vô cùng bất hạnh, ông đi dọc theo những con phố, cảm giác như thể không còn một ai quan tâm xem ông còn sống hay đã chết.

Vào cái đêm mưa tầm tã đó, tôi đang ngồi trong phòng mình xem mưa tạt vào cửa kính. Lúc đó tôi 6 tuổi và toàn bộ cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh bộ sưu tập các nhân vật trong bộ film hành động Star War của tôi. Tôi đang mơ đến một này tôi có đủ tiền để mua thêm nhân vật Darth Vader, bỏ vào cái hộp sưu tập. Để giúp tôi kiếm tiền, ba tôi đã “thuê” tôi chạy bộ cùng ông. Và mỗi ngày, tôi nhích thêm được 50 xu đến số tiền để mua Darth Vader.

Nghe tiếng chuông cửa rung, tôi nhảy phắt khỏi ghế, chạy ra khỏi phòng, ra đứng ở đầu cầu thang. Mẹ tôi lúc đó đã đứng ngoài của lớn.

Mở cửa ra, bà thấy trước mặt mình là một người đàn ông trông thảm hại hết sức, với nước mắt lăn dài trên má. Mẹ tôi, quá tội nghiệp cho người khách lạ, đã mời ông ấy vào nhà và ông cùng ngồi xuống với ba mẹ tôi dưới phòng khách.

Vì tò mò, tôi lẻn xuống cầu thang để có thể nhìn rõ hơn. Tôi không nghe được họ đang nói gì nhưng những tiếng thở dài của người đàn ông nhàu nhĩ kia, đang giơ tay ôm lấy đầu và khóc làm ngực tôi thắt nghẹn. Tôi chạy vội lên lầu, vào phòng, thò tay vào trong ống tiền tiết kiệm. Lấy đồng xu 50 xu có in hình Kennedy mà tôi kiếm được ngày hôm ấy ra, tôi chạy xuống cầu thang.

Tới cửa phòng khách, tôi bước vào. Ba người lớn nhìn tôi ngạc nhiên khi tôi bước thẳng tới người khách lạ. Tôi đặt đồng 50 xu vào tay ông ấy và nói rằng tôi muốn ông nhận. Rồi tôi ôm lấy người đàn ông, xong tôi quay lại, chạy thật nhanh ra khỏi phòng, leo trở lên cầu thang. Tôi thấy bối rối nhưng cực kì hạnh phúc.

Ở dưới nhà, Mark ngồi yên lặng với đầu cúi thấp, nước mắt chảy dài trên mặt khi bàn tay ông nắm chặt đồng tiền kẽm. Cuối cùng, nhìn ba mẹ tôi, ông nói: “Chỉ vì tôi nghĩ không ai quan tâm đến mình nữa. 20 năm qua, tôi đã quá cô đơn. Đó là cái ôm hôn đầu tiên tôi được nhận, sau bao nhiêu lâu rồi tôi cũng không nhớ nổi. Thật khó mà tin là còn ai đó nghĩ đến mình!”

Cuộc đời Mark đã thay đổi từ đêm đó. Khi rời khỏi nhà tôi, ông đã sẵn sàng sống tiếp thay vì chết. Mặc dù chúng tôi không bao giờ gặp lại Mark nữa nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn nhận được thư của ông, cho chúng tôi hay rằng ông dạo này vẫn khoẻ và mọi việc đều ổn.

Ở tuổi lên 6, tôi đã không nghĩ nhiều về việc mình làm đêm đó. Đó chỉ là cách phản ứng của tôi trước tiếng thở than của một người đang đau khổ. Thường trong những buổi chạy bộ, ba tôi và tôi vẫn nói chuyện về sự quan trọng của việc “CHO”, nhưng tuy thế, cho đến lúc đó tôi vẫn chưa hiểu hết cái ý nghĩa của việc này. Nhưng cuộc đời tôi từ đêm đó cũng thay đổi, bởi vì tận mắt tôi đã chứng kiến sức mạnh chữa lành của việc “CHO”. Cho dù đó chỉ là món quà giá 50 xu.

Trước khi Mark đi, ba mẹ tôi có hỏi ông vì sao ông đã gõ đúng cánh cửa nhà chúng tôi. Mark nói rằng khi đi bộ dọc theo những con phố vào đêm mưa đó, lòng tuyệt vọng và sẵn sàng chết đi, ông đã nhận thấy trên cái cản chống va đụng ở đuôi xe hơi có một miếng dán. Ông đứng ở chỗ đậu xe, thắc mắc không hiểu những người trong trong căn nhà phía trước có đậu chiếc xe này, họ sống ra sao. Thế rồi, trong tâm trí mù mịt đi vì bất hạnh, ông đã đi tới cánh cửa. Thật khó mà tưởng tượng nổi một miếng dán và 50 xu có thể thay đổi cuộc đời của 2 con người. Thế mà chuyện ấy đã xảy ra.

Cái miếng dán ấy, trên chiếc xe của chúng tôi viết: CÒN CÓ AI ĐÓ YÊU THƯƠNG BẠN!

Nguy cơ tăng trưởng còi cọc

Tăng trưởng còi cọc là một tình trạng chủ yếu ảnh hưởng đến những người bị suy dinh dưỡng trong thời thơ ấu. Những người có sự tăng trưởng còi cọc thường có chiều cao thấp và trọng lượng cơ thể thấp trong nhóm tuổi của họ. Tuy nhiên, nguy hiểm hơn là bị  kém phát triển các cơ quan, và kết quả là dễ bị tử vong sớm. Tác động của còi cọc là vĩnh viễn - khi sự tăng trưởng của một người bị còi cọc, họ khó mà thụ hưởng những điều tốt đẹp như những người không còi cọc. Thật không may, trong một nỗ lực để đạt được một loại cơ thể mong muốn, một số người thực sự cố gắng cải thiện tình trạng còi cọc của mình. Rõ ràng, tăng trưởng còi cọc là rất nguy hiểm và không bao giờ được thực hiện một cách có chủ ý trừ khi một người đang phát triển quá mức.


1/ Hiểu được nguy cơ tăng trưởng còi cọc

Biết rằng còi cọc là kết quả của suy dinh dưỡng (rất nghiêm trọng). Sự phát triển còi cọc chỉ được chứng minh rõ ràng là do suy dinh dưỡng sớm trong cuộc đời - những lời giải thích hoặc bằng chứng giai thoại gần như chắc chắn là sai. Trong khi một số yếu tố khác có thể ảnh hưởng đến khả năng tăng trưởng thể chất của một người, tình trạng sức khoẻ khác biệt, sự phát triển còi cọc chủ yếu do suy dinh dưỡng. Một người đói hoặc không tiếp cận được các chất dinh dưỡng thiết yếu thời thơ ấu có thể bị còi cọc, trong khi một người uống cà phê khi thiếu niên sẽ không bị còi cọc.

Biết rằng những kết quả còi cọc chỉ từ nguyên nhân sớm trong cuộc đời của một người. UNICEF xác định cuộc sống của một người đầu tiên trong 1.000 ngày (khoảng 3 năm) như là cửa sổ quan trọng trong đó còi cọc có thể xảy ra. Tước đi một đứa trẻ thức ăn hoặc các chất dinh dưỡng quan trọng trong khoảng thời gian này sẽ dẫn đến sự phát triển còi cọc và giảm đáng kể kích thước cho phần còn lại của cuộc đời, trừ khi nghiên cứu y học mới có thể đảo ngược nó.

Không thể "quay lại" thời kì làm cho con người tăng trưởng. Nói cách khác, trong khi đói thời gian sau của cuộc đời có thể làm giảm trọng lượng cơ thể hoặc tăng trưởng chậm, một người sẽ không bị ảnh hưởng tồi tệ nhất và thường xuyên nhất của sự tăng trưởng còi cọc.

Biết rằng tăng trưởng còi cọc là tàn phá đối với sức khoẻ của một người. Các hiệu ứng thể chất và tinh thần là rất nghiêm trọng và không thể được hoàn tác, ngay cả với lợi ích của y học hiện đại. Một người bị chậm tăng trưởng sẽ bị ảnh hưởng không chỉ từ giảm kích thước cơ thể và trọng lượng cho toàn bộ cuộc sống của họ, nhưng từ nhiều vấn đề suy nhược khác. Nói chung, những vấn đề này có thể làm giảm sức khỏe và chất lượng cuộc sống của người bị còi cọc. Những vấn đề này bao gồm:

+ Yếu đuối
+ Trì hoãn phát triển trí não
+ Học rối loạn / khó khăn
+ Tỉ lệ chiều cao / khối lượng không cân xứng (ví dụ như sự xuất hiện mũm mĩm)
+ Xương kém phát triển
+ Phát triển cơ quan trì hoãn
+ Hệ thống miễn dịch suy yếu

2/ Nguyên nhân kinh điển về sự còi cọc

Không loại bỏ canxi từ chế độ ăn uống của bạn. Canxi là một chất dinh dưỡng cần thiết trong sữa, sữa đậu nành, cải xoăn, cam, bột yến mạch, phó mát, cá mòi, đậu trắng, và nhiều thực phẩm khác. Canxi là yếu tố quan trọng cho răng và xương khỏe mạnh và cho cơ bắp hoạt động tốt. Bởi thời gian bạn đủ tuổi để thực hiện một quyết định có ý thức để tránh canxi, cửa sổ cho sự phát triển còi cọc sẽ được lâu qua. Do đó, mặc dù việc cắt giảm canxi từ chế độ ăn uống của bạn có thể khiến chiều cao của bạn giảm, nhưng sẽ không dẫn đến sự tăng trưởng còi cọc thực tế . Tuy nhiên, nó sẽ dẫn đến các triệu chứng nguy hiểm sau đây:

+ Xương yếu và răng (có thể góp phần vào sự phân rã và gãy xương)
+ Faintness
+ Khó nuốt
+ Co thắt phế quản
+ Đau cột sống và hông
+ Móng và tóc mòn
+ Lo lắng và dễ cáu kỉnh
+ Mất khả năng di chuyển
+ Động kinh (trong trường hợp nặng)

Đừng gồng mình mang vác các vật nặng. Một điển hình phổ biến là đeo ba lô nặng, túi xách, túi xách, vv trên lưng của bạn sẽ, theo thời gian, làm cho bạn thấp hơn. Đeo một chiếc ba lô rất nặng có thể làm thay đổi tư thế của bạn nếu bạn không cẩn thận, dẫn đến sự xuất hiện hunched, unnatural có thể cho sự ảo tưởng về sự khác biệt về chiều cao.

Tuy nhiên, hãy lưu ý rằng tư thế không đúng này sẽ làm căng thẳng cổ và lưng, dẫn đến đau đớn và đau nhức. Trong trường hợp nghiêm trọng, việc phục hồi các vùng đĩa đệm khó mà thực hiện được.

Đừng tránh chiropractors và masseuses - chúng không thể làm cho bạn cao hơn. Massage, từ chuyên nghiệp hoặc nghiệp dư, sẽ không "căng xương sống" của bạn và làm cho bạn cao hơn. Tối đa, nó sẽ thư giãn cơ bắp của bạn và cải thiện tư thế của bạn, cho hy vọng về việc cao hơn. Massage có thể là một công cụ có giá trị để điều trị đau lưng và các vấn đề về tư thế và không nên tránh, ngay cả khi bạn không muốn trở nên cao hơn.

Đừng lạm dụng cà phê. Có lẽ câu chuyện kinh điển phổ biến nhất, rộng rãi về sự tăng trưởng còi cọc là nó có thể là kết quả của việc uống cà phê trong thời thơ ấu hay tuổi teen. Điều này chỉ đơn giản là không được hỗ trợ bởi bằng chứng khoa học. Uống nhiều caffeine quá nhiều sẽ không làm bạn thấp hơn, nhưng có thể khiến bạn bực tức, cáu kỉnh, hiếu động, và / hoặc hoang tưởng.

Caffeine cũng có thể làm bạn không ngủ nhiều như bạn cần. Điều này có thể dẫn đến hệ miễn dịch suy yếu, buồn ngủ, và giảm hoạt động thể chất và tinh thần, trong số các triệu chứng khác. Thiếu ngủ cũng có thể cản trở việc tiết ra hormon tăng trưởng tự nhiên vào ban đêm và theo thời gian có thể ức chế sự phát triển (xem dưới đây).

Ngoài ra, còn một số lý do cho tăng trưởng còi cọc:

Chế độ dinh dưỡng của bà mẹ nghèo : Một đứa trẻ cần chăm sóc tối đa sau khi sinh và trong khi đứa trẻ đang trong bụng mẹ. Chế độ dinh dưỡng của bà mẹ nghèo và không đủ tiêu dùng sữa mẹ được coi là những lý do quan trọng dẫn đến sự phát triển còi cọc ở trẻ em.

Vệ sinh : Vệ sinh của hộ gia đình được coi là một yếu tố có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ em. Cơ sở vệ sinh kém thường dẫn đến thiếu thèm ăn và phá vỡ các bệnh như tiêu chảy dẫn đến sự phát triển còi cọc ở trẻ em.

Suy dinh dưỡng : Đây được coi là một trong những lý do chính khiến trẻ  bị phát triển còi cọc. Trẻ em cần các chất dinh dưỡng thích hợp và sự thiếu nó sẽ ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của trẻ. Do đó, các trường hợp phát triển còi cọc ở trẻ em hầu hết được tìm thấy ở các vùng nghèo và gia đình nghèo.

Di truyền học : Lý do di truyền đã tìm thấy ảnh hưởng đến sự phát triển còi cọc ở một số trẻ em. Một gia đình có lịch sử phát triển trì hoãn thường tiếp tục sinh ra những đứa trẻ không được phát triển đầy đủ về cấu trúc thể chất.

Người mẹ sử dụng ma túy: Sự phát triển còi cọc ở trẻ em phụ thuộc vào các hoàn cảnh bên ngoài như trên người mẹ. Nếu người mẹ có tiền sử sử dụng ma túy bất hợp pháp, rượu hoặc hút thuốc trong một khoảng thời gian dài, nó thường được coi là kết quả của trẻ em kém phát triển.

3/ Làm sáng bật các yếu tố ngăn cản tăng trưởng

Biết rằng steroid đồng hoá có thể ngăn ngừa sự phát triển. Mặc dù sự phát triển toàn bộ còi cọc là kết quả của suy dinh dưỡng trong giai đoạn ấu nhi, một số yếu tố khác có thể liên quan đến tiềm năng tăng trưởng giảm, đặc biệt là khi chúng xuất hiện trong những năm trưởng thành của trẻ. Ví dụ, việc sử dụng một số loại thuốc steroid ở trẻ em có liên quan đến độ cao thấp, xương kém phát triển và nhiều thứ khác. Trên thực tế, ngay cả trẻ em sử dụng thuốc hít steroid nhẹ để điều trị bệnh suyễn đã được tìm thấy có chiều cao trung bình thấp hơn nửa inch so với trẻ em không sử dụng ống hít.

Nói chung, steroid chỉ nên được cho trẻ em với các vấn đề y tế hợp pháp sau khi được quy định bởi một chuyên gia y tế có trình độ. Trong bất kỳ trường hợp nào, trẻ cũng nên dùng steroid không theo toa.

Biết rằng hút thuốc có thể ngăn ngừa sự phát triển. Cùng với việc sử dụng caffeine, hút thuốc thường được coi là nguyên nhân làm giảm sự tăng trưởng. Mặc dù danh tiếng của caffeine là không có căn cứ, hút thuốc được hỗ trợ bởi một số bằng chứng. Một số nghiên cứu cho thấy trẻ em hút thuốc (hoặc thường xuyên tiếp xúc với khói thuốc gián tiếp) trung bình kém phát triển hơn một chút so với những người không hút thuốc. Tuy nhiên, dữ liệu hiện có phần lớn không kết luận, do đó không chính xác khi nói rằng hút thuốc ức chế sự tăng trưởng vượt quá sự nghi ngờ.

Những gì được nêu rõ là những ảnh hưởng chết người của hút thuốc, bao gồm bệnh tim, đột qu,, loãng xương, khí thũng, ung thư và nhiều người khác. Thoái bộ hoặc tránh hút thuốc sẽ làm tăng mức năng lượng, tăng tâm trạng và cải thiện sức khoẻ tổng thể.

Biết rằng thiếu ngủ có thể ngăn ngừa sự tăng trưởng. Như đã nói ở trên, thiếu ngủ, đặc biệt trong những năm phát triển quan trọng của tuổi thơ, được cho là làm giảm sự tăng trưởng. Điều này là do cơ thể tiết ra hormone tăng trưởng tự nhiên trong suốt giấc ngủ. Nếu số lượng giấc ngủ mà một người nhận được không đủ, các hooc môn này sẽ bị triệt tiêu.

Một lần nữa, các dữ liệu khoa học liên quan đến việc thiếu ngủ đến sự tăng trưởng thấp hơn thì hơi chán nản, liên quan đến việc thiếu ngủ đối với những ảnh hưởng tiêu cực của nó thì không. Ngủ ít/ không ngủ có thể dẫn đến tình trạng buồn ngủ, khó chịu, suy giảm, khả năng nhận thức thấp, và trong những trường hợp cực đoan, các vấn đề về thể chất và tinh thần sẽ trở nên nghiêm trọng.

[Lưu] Ý tưởng cho khu vườn

Dưới đây là một vài ý tưởng tôi lượm lặt được từ Printest, lưu lại để làm kho ý tưởng.
















Dù làm việc gì thì hãy nhớ những nguyên tắc này!

Dù chúng ta có làm việc ở đâu thì cũng luôn hãy nhớ những nguyên tắc này!

☝️ Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười nhác.

☝️☝️ Vào 1 đơn vị làm việc, đừng chỉ nhăm nhăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học và làm sao cho mình đáng đồng tiền.

☝️☝️☝️ Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.

☝️☝️☝️☝️ Làm việc không có nơi nào thuận lợi cả, ức chế bực mình là chuyện bình thường.

☝️☝️☝️☝️☝️ Không kiếm được tiền, thì kiếm đựơc kiến thức, không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm. Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm 👉 khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được nhiều tiền.

☝️☝️☝️☝️☝️☝️ Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có được thành đạt và có vị trí cao trong nghề nghiệp.

☝️☝️☝️☝️☝️☝️☝️ Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ - chỉ có 1 - đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít.!
👉 NHỚ làm việc phải làm bằng cả cái TÂM thì mới có thành công.


Đáng sợ nhất của tuổi trẻ là sự hời hợt

Làm start-up phải biết chấp nhận thất bại
Trong các hội thảo kiến tạo FUV, khá nhiều bạn sinh viên khi trả lời câu hỏi giả định: 5-10 năm sau khi tốt nghiệp, bạn sẽ là ai chọn trở thành một doanh nghiệp start-up, một entrepreneur. Một vài thăm dò khác trên các phương tiện truyền thông cũng cho thấy phần đông bạn trẻ muốn khởi nghiệp thay vì tìm việc làm trong một công ty nào đó. Anh nghĩ sao về phong trào start-up hiện nay?

Đó là một xu hướng tốt để chúng ta có thể tạo dựng ra nhiều giá trị mới.

Thế nhưng, việc làm một cái gì mới luôn tiềm ẩn rất nhiều rủi ro. Tôi từng nói trong một hội thảo với nhiều bạn trẻ rằng: “Các bạn phải tin rằng 99% các bạn khởi nghiệp sẽ thất bại.” Đấy là một sự thật vì cứ nhìn vào tuổi thọ của các công ty mới thành lập là rõ: 75% đóng cửa sau 1-2 năm hoạt động, 80-90% đóng cửa sau 3-4 năm, còn tỉ lệ công ty tồn tại được qua 10 năm chỉ đạt 1-2%.

Khi khởi nghiệp, các bạn cần thấy rõ thực tế này. Điều đó có nghĩa là mình sẵn sàng hi sinh tất cả những gì mình bỏ vào đó, thời gian và công sức…để đánh đổi những việc mà có thể sau một thời gian mình sẽ thất bại hoàn toàn.

Ở những nơi có văn hoá chấp nhận thất bại như Mỹ chẳng hạn thì chuyện bạn phá sản rồi bắt đầu công việc mới hoàn toàn bình thường và sẽ không có ai dị nghị, bàn tán về điều đó. Nhưng ở đây, khi chúng ta phá sản thì cơ hội làm lại sẽ khó hơn vì nó liên quan đến lịch sử tín dụng, uy tín cá nhân và một phần do thiếu sự minh bạch này. Nhưng tôi tin với thời gian, mọi thứ sẽ thay đổi tốt hơn. Tất nhiên, việc anh thất bại vì cố tình làm sai hay vi phạm pháp luật lại là chuyện hoàn toàn khác.


Giá trị của tấm bằng đại học?
cách tiếp cận giáo dục hiện đại mà FUV đang theo đuổi, đó là làm sao giúp cho sinh viên có được năng lực tự tư duy, “how to think”, chứ không phải “what to learn”. Đấy là hành trang quan trọng nhất để họ thích ứng với một thế giới liên tục biến động như hiện nay.

Nói thì dễ nhưng muốn áp dụng được điều đó phải có trải nghiệm thực sự. Trường Y đem đến cho mình những trải nghiệm như vậy. Ví dụ như sinh viên phải đọc những cuốn sách dày cả ngàn trang, chưa kể các tài liệu tham khảo của nước ngoài nữa. Cho nên không còn cách nào khác là phải biết đọc nhanh, đọc được bằng nhiều thứ tiếng và có thể tóm tắt thông tin để người khác hiểu được một cách dễ dàng.

Nếu chúng ta muốn thực sự phát triển, trước mắt là vượt qua được ngưỡng thu nhập trung bình thấp và nâng hàm lượng chất xám của nền kinh tế lên thì không còn cách nào khác là phát triển gốc rễ là giáo dục. VN đã có hệ thống giáo dục phổ thông tương đối tốt. Rất nhiều bạn học các trường phổ thông bình thường giành được học bổng vào các trường top đầu của thế giới.

Trong khi đó, hệ thống giáo dục đại học lại tương đối tụt hậu. Không còn cách nào khác là VN phải có những trường đại học đẳng cấp quốc tế, có thể đào tạo những người có phẩm chất công dân toàn cầu nhưng làm việc ở Việt Nam, sống ở Việt Nam.

Đáng sợ nhất của tuổi trẻ là sự hời hợt

Tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất đối với các bạn trẻ là sống hết mình cho những gì mình thực sự tin tưởng và đam mê.
Cái đáng sợ nhất của các bạn trẻ là sự hời hợt, làm gì cũng không thực sự đam mê, không tập trung sức lực. Hãy bỏ 100% trí tuệ, công sức vào bất kỳ việc gì mình làm, cho dù là chơi bóng rổ, chơi nhạc hay học đại học, bạn sẽ được tưởng thưởng xứng đáng. Ngay cả khi mình thất bại, mình không vào được Harvard hay vô địch bóng đá thì mình cũng không bao giờ phải hối hận. Yêu ai đó cũng phải yêu hết mình. Bởi vì trải nghiệm bạn có được khi theo đuổi đam mê quan trọng hơn thành tựu. Đó là nền tảng của sự xuất sắc.

Vì sao Uber thu hút được những tài năng hàng đầu dù mang điều tiếng xấu?

Ở Uber, nhân viên được trao những cơ hội mà không nơi nào có được và họ cũng đang làm việc tại một công ty có tốc độ tăng trưởng của một quả tên lửa.


Ở thung lũng Silicon, các công ty thu hút tài năng trên khắp thế giới bằng chính sách lương cao, thức ăn miễn phí, cho giặt đồ trong trụ sở… Thế nhưng Uber, startup mới 6 năm tuổi và có giá trị thị trường khoảng 68 tỷ USD, lại không sử dụng những thứ bổng lộc thông thường đó để thu hút nhân viên. Trên thực tế, dù nổi tiếng là bắt nhân viên phải làm việc nhiều giờ, và làm việc tại Uber khó cân bằng công việc – cuộc sống, Uber đã “dụ dỗ” thành công một số tài năng bậc nhất rời bỏ Google, Facebook, và Twitter, để về đầu quân cho mình.

Dù sức tăng trưởng chóng mặt của công ty có thể gây ra sự mệt mỏi, nhân viên Uber thừa nhận rằng, Uber đã trao cho họ những cơ hội không đâu có được: Tăng trưởng với tốc độ của những quả tên lửa, cơ hội để giải quyết các vấn đề của thế giới thực, và một văn hoá cho phép họ thoải mái thử nghiệm các giải pháp trong một lĩnh vực nào đó đang phát triển. “Tôi thích sử dụng phép loại suy của kim cương, phương pháp ép bằng nhiệt và lực trong hàng ngàn năm. Những ai có thể thực sự tồn tại và đi ra từ đó sẽ trở thành kim cương”CTO Thuan Pham của Uber chia sẻ.

Thủ phủ Uber ở San Francisco được rải bằng bóng bay hình kỷ niệm sinh nhật 1 năm gắn vào bàn nhân viên – một dấu hiệu cho thấy công ty đã bổ sung một lượng nhân viên khổng lồ. Uber hiện có 10.000 nhân viên làm việc full-time (không phải lái xe) và hoạt động ở hơn 500 thành phố của 70 quốc gia. “Nếu có nhân viên nào đó sắp chuyển đi, sự việc sẽ diễn ra trong năm đầu tiên làm việc của họ, và nguyên nhân là bởi tốc độ tăng trưởng không như họ kỳ vọng hay không được như trước đó”Neal Narayani, Giám đốc về Phân tích con người của Uber cho biết.

Trong số những người rời công ty trong vòng 12 tháng kể từ ngày làm việc có Melanie Curtain. Từng làm việc tại trụ sở Uber ở Washington DC, văn phòng quản lý cộng đồng năm 2013. Cô so sánh văn hoá của Uber giống như những chú vịt trên hồ nước: mọi thứ trông rất thanh bình ở phía trên nhưng hoạt động không biết mệt mỏi phía dưới.
“Làm việc tới giữa đêm và vào những ngày cuối tuần là những điều hoàn toàn bình thường. Văn hoá ở đây không phải là sự áp đặt. Nó chỉ tự động được hình thành và tồn tại. Tôi biết tôi đang đi vào đâu, nhưng nó không dành cho tôi”.


Vì sao Uber thu hút được những tài năng hàng đầu dù mang điều tiếng xấu?


Tuy nhiên, Uber vẫn chưa thể sánh được với các ông lớn khác. Trên trang đánh giá công việc Glassdoor, Uber chỉ đạt trung bình 4,2 sao, trong khi Facebook đạt 4,5 và Google là 4,4.

Tốc độ tăng trưởng của một quả tên lửa


Khi CEO Travis Kalanick ra mắt Uber tháng 3/2009, công ty đối mặt với những thách thức khổng lồ. Uber phải tìm cách làm hài lòng các cơ quan quản lý tại khu vực họ hoạt động, phải tìm được những lái xe uy tín, cũng như phát triển một lượng lái xe “cứng” cho mình và mở rộng nó ra ở một quy mô lớn.

Uber cũng bị nghi ngờ về đạo đức nghề nghiệp, khi nhân viên công ty bị tố giả vờ làm khách hàng của Lyft (dịch vụ đối thủ cạnh tranh) rồi huỷ chuyến đi, dụ dỗ lái xe của Lyft sang làm việc cho mình. Các phóng viên đưa tin về vụ việc này thì bị Uber đe doạ. Gần đây, một đơn kiện tố nhân viên công ty đã sử dụng dịch vụ để theo dõi những người nổi tiếng cũng như các chính trị gia.

Dù dính vào những scandal rất ồn ào đó, Uber vẫn phát triển với tốc độ chóng mặt. Uber nổi lên từ gốc là một công ty “tự thân tự lập”, nhưng văn hoá và sức phát triển về sau thì dường như không thay đổi so với những ngày đầu. Một ví dụ như không lâu sau khi Andi Pimentel – Chánh văn phòng rồi Giám đốc kinh doanh – gia nhập Uber năm 2012, CEO Kalanick gặp cô và biết rằng cô đến từ Mexico City. Kalanick muốn Pimentel giúp đỡ ra mắt Uber tại đây.

Cùng với 4 đồng nghiệp, cô đặt vé đi Mexico City. Nhóm đã giải thích cho các lái xe cá nhân cách thức hoạt động của Uber, tuyển dụng lái xe và dịch ứng dụng sang tiếng Tây Ban Nha. Mexico City sớm trở thành thị trường đầu tiên của Uber ở Mỹ – Latin.
“Chúng tôi giờ đây phức tạp hơn nhiều, nhưng những thứ như vậy đã hấp dẫn mọi người đến với Uber. Bà tôi không thể lái xe và giờ đây Chủ nhật nào cũng dùng Uber để đến các cửa hàng tạp hoá ở Mexico City. Những gì bạn đang làm sẽ có ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc sống của mọi người” – Pimentel cho biết.
Khi Pham, CTO của Uber, gia nhập công ty từ hãng quản lý đám mây VMware năm 2013, ông có một sứ mệnh: đảo ngược (Re-engineer) code của ứng dụng để nó có thể xử lý được lượng dữ liệu lớn, đáp ứng nhu cầu phát triển. Do ứng dụng Uber ban đầu chỉ được phát triển bởi một số kỹ sư có ít năm kinh nghiệm, nền tảng của nó không phù hợp cho việc mở rộng quy mô.

“Uber có được sự phát triển cũng như trở thành kẻ đi đầu là nhờ công ty tạo ra được áp lực thời gian. Nó buộc chúng tôi phải học hỏi nhanh chóng và thực hiện mọi thứ ở mức độ cao” Pham cho biết.

Khi công ty phát triển, Kalanick tham gia vào hoạt động của hầu hết các bộ phận. Ông được mô tả là một lãnh đạo gần gũi, tuy nhiên, Pham cũng nói rằng CEO Uber vẫn trao quyền tự chủ cho những người mà ông tin tưởng. “Kalanick điều hành mọi thứ thực sự nghiêm túc và ông có những kỳ vọng rất cao” – Pham cho biết.

Cân bằng công việc – cuộc sống


Trong thời gian đầu hoạt động, lực lượng lao động chủ yếu của Uber là những người chưa lập gia đình và không có con cái, cho phép nhân viên có nhiều thời gian ở văn phòng. Tuy nhiên, điều này đã thay đổi khi công ty phát triển và mở rộng.

Pham phải di chuyển mất 5 tiếng mỗi ngày tới San Jose rồi về nhà, đã tìm cách có mặt ở nhà lúc 9 giờ tối để gặp con gái 10 tuổi trước khi đi ngủ.
“Thi thoảng tôi online sau đó” – Pham cho biết, đồng thời giải thích rằng gia đình anh không thể chuyển chỗ ở do phòng khám của vợ anh nằm ở San Jose. “Sẽ rất khó để cân bằng mọi thứ. Tôi đưa con gái tới trường học vào buổi sáng, còn vợ sẽ đón con buổi chiều”
Janelle Sallenave, người phụ trách hoạt động hỗ trợ của Uber khu vực Bắc Mỹ thổ lổ rằng, thời điểm khó khăn nhất tại công ty xảy ra vào mùa thu năm ngoái, không lâu sau đợt làm mới ứng dụng. Sau khi cô phản ánh với Kalanick rằng dịch vụ khách hàng của ứng dụng khá chậm chạp, công ty xác định rằng tiến độ công việc phải được đẩy nhanh tới hơn 50 lần.
“Kalanick nói rằng ông ấy cũng gặp những vấn đề này, và chúng tôi sẽ giải quyết nó vào tuần sau” – cô cho biết. “Nó giống như việc làm mới hoàn toàn ứng dụng từ đầu. Lúc này cảm giác mệt mỏi và phấn khích đến cùng một lúc. Trong 1 tuần, chúng tôi phải làm một việc mà nếu ở nơi khác phải mất tới 4 đến 5 tháng để hoàn thành”.
7 ngày sau, các yêu cầu của khách hàng gửi tới đội của Sallenave được chuyển cho đúng chuyên gia xử lý – chỉ trong vòng ít phút – bất kể chuyên gia đó đang làm việc ở văn phòng nào.
“Uber giống như một con tàu tên lửa. Khi chúng tôi thấy có khả năng giúp 1 nền tảng phát triển, chúng tôi nắm bắt cơ hội và bắt tay vào làm”.
Trước khi sang Uber, Sallenave gây shock cho đồng nghiệp khi cô quyết định nghỉ việc tư vấn nghề nghiệp tại Charles Schwab. Cô cũng bàn luận với chồng về công việc mới, về những tác động của nó tới cuộc sống gia đình. Giờ đây, cô không thể ăn tối cùng gia đình một vài lần trong một tháng, tuy nhiên, cuộc sống cá nhân và công việc của cô vẫn được cân bằng bằng cách tập trung công việc khi ở công sở và tập trung cho việc nhà khi ở nhà.

Cô thậm chí còn khám phá ra một Uber rất khác ở bên trong.
“Uber trên thực tế rất ấm áp, thân thiện và tuyệt vời. Nó không phải là một ‘sào huyệt’ chỉ dành cho đàn ông như những gì người ta nhìn vào. Con người ở đây thông minh và họ làm cho tôi muốn được thông minh hơn”.
Dù vậy cũng phải nói rằng, mặt tiêu cực phổ biến nhất trên trang Glassdoor của Uber chính là sự mất cân bằng công việc – cuộc sống. Một cựu nhân viên của Uber chia sẻ bí mật rằng nhiều kỹ sư than phiền về việc bị vắt kiệt sức lao động. Họ cũng khó để không chấp nhận các yêu cầu mà công việc đặt ra.
“Uber đang trải qua những ‘cơn đau’ ngày càng tăng khi tìm cách chuyển mình từ một công ty chủ yếu là phân cấp sang 1 công ty trưởng thành hơn, tập trung hơn, và cần hỗ trợ những con người của họ tốt hơn” Nhân viên này chia sẻ. “Đặc tính tự do chủ nghĩa của Travis ăn sâu vào văn hoá công ty: thành công của bạn chủ yếu phần lớn phụ thuộc vào khả năng của bạn trong việc đánh bật, thúc cùi chỏ vào tay người khác trên con đường đến thành công”.

Tìm kiếm sự cân bằng thích hợp



Uber đặc biệt quan tâm đến việc thuê các cựu doanh nhân, với số lượng nhân viên như vậy hiện tại là 200 người. Trước khi gia nhập Uber, Ed Baker, Phó Chủ tịch phát triển – đã sáng lập ra 2 trang web hẹn họ (một trang bị Facebook thâu tóm năm 2011 nhưng không rõ với giá bao nhiêu).

Baker sau đó dành 2 năm làm việc tại Facebook và tập trung vào việc phát triển sản phẩm tại các thị trường có tính cạnh tranh cao như Nhật Bản và Nga.

“Tôi không dự định nghỉ việc ở Facebook, nhưng tôi bị Uber hấp dẫn bởi nó là nơi các doanh nhân được là chính mình” – Baker cho biết. Ông về làm cho Uber sau cuộc gặp với Kalanick tại buổi nói chuyện về “tắc nghẽn ý tưởng” mà CEO Uber tổ chức tại nhà riêng.
“Uber ngày nay có lẽ đang trải qua cảm giác của Facebook cách đây nhiều năm. Công ty còn nhỏ và còn nhiều hỗn loạn bởi chúng tôi đang phát triển quá nhanh và có quá nhiều chuyện diễn ra, và bạn phải cảm thấy thoải mái với tình trạng đó” – Baker chia sẻ.
Để chọn các ứng viên có background phù hợp và nhân cách tốt, Uber xây dựng một thuật toán nội bộ cho đội tuyển dụng đồng thời kết hợp với một quá trình rà soát sâu rộng.
“Tôi thích những câu trả lời thô. Tôi tránh xa những người quá chăm chút cho câu trả lời” – Komal Mangtani, Giám đốc kỹ thuật của Uber cho biết.
Trong khi nhân viên ở các công ty khác có thể làm việc chăm chỉ do quản lý khuyến khích họ làm thế, Mangtani nói rằng cách tiếp cận của Uber lại khác.
“Có những vấn đề của thế giới thực cần được giải quyết, từ sự cố về an toàn hay đảm bảo lái xe được trả lương đúng hẹn để họ có thể trả tiền thuê nhà” – Mangtani cho biết.
Curtain, một cựu nhân viên của Uber, thì cho rằng Uber có tham vọng “giành chiến thắng” ở tất cả các lĩnh vực, bao gồm thu hút lẫn giữ chân nhân tài.

“Cách đây nhiều năm, một nhân viên cấp cao thảo luận về chính sách chăm sóc sức khoẻ của Uber trong một cuộc họp. Chúng tôi không bao giờ muốn mất tài nằn vào tay công ty khác bởi vì họ có chế độ chăm sóc sức khoẻ tốt hơn” – cựu nhân viên này chia sẻ.

“Ấn tượng của tôi không ở mức là công ty muốn chăm sóc sức khoẻ nhân viên, mà họ tìm cách có và giữ lại những người giỏi nhất. Đúng vậy, họ muốn đảm bảo cấp quản lý của mình được chăm sóc cẩn thận, nhưng họ cũng muốn giành chiến thắng ở tất cả mọi thứ”.

Nhân viên tự giải quyết các vấn đề


Dù có được thành công, Uber vẫn dính vào rất nhiều tranh cãi. Maya Choksi, Giám đốc sản phẩm cấp cao của Uber, chứng kiến việc Uber phải đối mặt với hàng tá vấn đề kể từ khi cô làm ở công ty năm 2012. “Thời điểm khó khăn nhất của tôi liên quan đến các thông tin tiêu cực trên truyền thông. Truyền thông không phản ánh chính xác những gì xảy ra trong văn phòng công ty, hay những việc mọi người đang cố gắng làm. Các ý định có thể bị hiểu sai” – cô chia sẻ.

Những thông tin xấu trong thời gian qua bao gồm việc Uber phản ứng với lệnh cấm nhập cư của Tổng thống Donald Trump. Công ty tắt tính năng tăng giá trong một cuộc biểu tình ở sân bay JFK ở New York City, trong một động thái giúp người biểu tình dễ dàng gọi xe về nhà. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng hãng lợi dụng cuộc biểu tình của các tài xế taxi này để làm ăn. Từ khoá xoá ứng dụng Uber (#DeleteUber) trở nên phổ biến trên các mạng xã hội khiến Uber phải đối mặt với tình trạng cùng lúc mất hàng loạt khách hàng.

Tuy nhiên, Choksi nói rằng các bộ phận của Uber phải xử lý những sự cố này theo cách của cá nhân. Cô dẫn ra 1 ví dụ: Uber từng dự định sẽ thu phí người đi xe khi họ bắt tài xế phải chờ đợi, với mong muốn tài xế được đền bù xứng đáng. Tuy nhiên, khách hàng không hài lòng, và tiếp theo đó là những dòng tít tiêu cực trên báo.
“Những thông tin đó rõ ràng là không dễ chịu chút nào. Tôi nhận được cuộc gọi từ gia đình hỏi rằng, có phải Uber như vậy không’. Và bạn cảm thấy là bạn sẽ phải tự bảo vệ mình”.
Nhưng Choksi, giống nhiều nhân viên khác của Uber, nói rằng mọi chuyện không khiến cho Uber suy yếu. “Chúng tôi đang giải quyết các vấn đề trong bối cảnh không có một hình mẫu nào để nhìn vào. Chúng tôi được khuyến khích ‘nhanh chóng thất bại’ để học hỏi và giải quyết các sự cố” – Choksi cho biết.

MT (Theo CNN, ICTnews)

Đôi khi làm một việc bất thường lại tốt


Có rất nhiều thứ sẽ bị lấy đi cách này hay cách khác, của cải vật chất, tiền bạc cũng chỉ là nay đây mai đó. Suy cho cùng cái còn lại là những thói quen, những vết thương còn lại khi qua những thăng trầm.

Thật sự mình sắp trở thành con Gấu ngủ đông mất rồi. Khi mà năm nào cũng tất bật chờ đến mùng 1 để mà ngủ đông và hóng mùa xuân.

Âý thế mà năm nay chỉ ngủ được đến mùng 2. Sáng mùng 3, điện thoại chợt reo, không có tên hỏi là: Đi Nha Trang không anh? chưa kịp ngẫm nghĩ vì còn mơ ngủ thì tin nhắn lại đến...

- Anh đi không?

- Đi. Tôi nhắn lại

- Chắc chắn nha. Em đặt vé xe. Tin nhắn ùa đến

- Chắc mà.

Tôi bấm gửi xong tin nhắn thì cũng tỉnh ngủ vì ý thức được mình vừa nói cái gì. Sách vội cái ba lô, lấy vài bộ quần áo trong lòng tôi ngập tràn những suy nghĩ... đứa nào thế nhỉ, sao mình nhận lời nhanh thế. Thế rồi một dòng suy nghĩ khác lại ập đến... kệ, chơi luôn, tới đâu thì tới... thiệt tình, chán đời nó có khác, nói chơi là chơi tới nơi luôn. Nghĩ lại, mình cũng thiệt thòi gì đâu. Về cái đất Buôn Mê này cả 10 năm mà có bao giờ ló mặt ra đường. Mở mắt đi làm rồi lại về lủi thủi cọc cạch viết bài này bài kia trút tâm sự. Ấy thế mà có bao giờ dám kể một lần cho cả làng cả xóm biết, nay cứ vài câu, mốt vài câu,... thành ra dối mình gạt người, mà lòng thì cứ đau, đầu thì cứ như muốn nổ.

Thế nên, không như mọi năm, tết này dù không có ý định đi, cũng không ngại "chơi tới" một lần. Đôi khi làm việc gì đó không có kế hoạch rõ ràng cũng có cái hay của nó... chưa biết sao nhưng cứ "nhích đi", ngại gì, phía trước là bầu trời mà...

Thế là mình lên đường và trở về 3 ngày sau đó.

Bây giờ thì ngồi đây, lại thói quen và lạch cạch, nghe bản nhạc quen thuộc.

Có lẽ cuộc sống nó vốn thế, đơn giản lắm mà con người ta "rất biết cách" để làm nó phức tạp lên thôi.

Vài lời đầu năm, nghĩ tới đâu viết tới đó thôi, chúc bạn và gia đình năm mới luôn dồi dào sức khỏe và an khang thịnh vượng trong năm tới.

QUY LUẬT ĐÒN THEN CHỐT

22 QUY LUẬT BẤT BIẾN CỦA MARKETING
QUY LUẬT 16:
QUY LUẬT ĐÒN THEN CHỐT

Một số người làm marketing xem thành công là tổng thể những nỗ lực đơn lẻ được thực hiện một cách hoàn hảo. Họ nghĩ rằng mình vẫn thành công nếu chỉ cần chọn một chiến lược bất kỳ trong hàng loạt chiến lược marketing khác nhau rồi cố gắng thực hiện.

Nếu có cơ hội làm việc cho công ty đi đầu, họ sẽ lãng phí nguồn lực vào hàng loạt chương trình marketing khác nhau. Họ luôn tin rằng cách tốt nhất để phát triển là kinh doanh theo kiểu nhúng mũi vào mọi lĩnh vực. Nếu công ty của họ chưa phải là người đi đầu, họ sẽ cố gắng làm mọi việc như công ty đi đầu, nhưng hiệu quả hơn một chút với quan điểm: “Tất cả những gì chúng ta cần làm là phấn đấu thêm một chút nữa, rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp”. Nhưng, nỗ lực, phấn đấu, cố gắng… không phải là bí quyết marketing thành công. Những bài học kinh nghiệm trong quá khứ chứng minh rằng điều duy nhất mang lại hiệu quả trong marketing là đánh một đòn then chốt. Thêm nữa: Trong bất kỳ tình huống nào, chỉ cần một đòn then chốt là có thể mang lại hiệu quả đáng kể.

Những vị tướng tài ba phải nghiên cứu chiến trường và xác định đòn tấn công mà đối phương ít ngờ đến nhất. Các nhà chiến lược quân sự và tác giả B.H. Liddell Hart(1) gọi đòn đánh then chốt này là “phép bất ngờ”. Quân Đồng minh đổ bộ vào Normandy, một vị trí có bờ biển lởm chởm đá cùng thủy triều. Đây là địa hình ít được quân Đức lựa chọn làm nơi đóng quân nhất, dù với quy mô quân đội như thế nào.


Trong marketing cũng tương tự. Thường chỉ có một điểm duy nhất thực sự là tử huyệt của đối thủ cạnh tranh. Và bạn nên dốc toàn lực tấn công vào điểm đó.

Ngành công nghiệp xe hơi là một thí dụ điển hình. Trong nhiều năm liền, sức mạnh chính của hãng xe đi đầu là “nằm giữa hai đầu thị trường”: Với các thương hiệu Chevrolet, Pontiac, Oldsmobile, Buick, và Cadillac, General Motors dễ dàng đẩy lùi những cuộc tấn công từ phía chính diện như của Ford, Chrysler, và American Motors. (Thất bại của xe Edsel là ví dụ điển hình). Nhưng giờ đây, sự thống trị của GM đã trở thành chuyện quá khứ.

Điều gì đúng trong marketing thì cũng đã đúng trong lĩnh vực quân sự: yếu tố bất ngờ.

Quân Hannibal đã vượt qua rặng Alps, một tuyến đường gần như không thể vượt qua, để tiến vào Ý. Hitler tiến vào Maginot (tuyến phòng thủ quan trọng nhất của Pháp trong Thế chiến thứ hai), và đưa quân đoàn thiết giáp phá Ardennes, một vùng lãnh thổ mà các tướng lĩnh Pháp nghĩ rằng xe tăng không thể đi qua(1). [Trên thực tế, Hitler đã làm điều đó những hai lần: một lần trong trận với Pháp và một lần nữa trong trận chiến Bulge.]

Những năm gần đây, chỉ có hai đòn đánh mạnh nhằm vào GM. Cả hai đều là những cú đánh thọc sườn qua “phòng tuyến Maginot” của GM. Người Nhật xuất hiện ở đầu bên kia của thị trường – cực bình dân – với loại xe nhỏ Toyota, Datsun và Honda. Người Đức đánh vào cực cao cấp của thị trường với loại xe đắt tiền Mercedes và BMW.

Trước thành công của hai đòn đánh thọc sườn từ phía Nhật và Đức, General Motors bị áp lực buộc phải dồn nguồn lực để chống đỡ ở hai đầu trận tuyến. (Cadillac của GM quá rẻ, không đủ sức đứng vững trước dòng xe nhập khẩu giá cao của Đức).

Trong một nỗ lực nhằm tiết kiệm chi phí và duy trì lợi nhuận, GM đã đưa ra một quyết định định mệnh: sản xuất nhiều xe hơi thuộc dạng “giữa dòng” có chung kiểu dáng thân xe. Chẳng ai có thể phân biệt được đâu là Chevrolet, Pontiac, Oldsmobile hay Buick nữa. Tất cả trông đều giống nhau.


Những chiếc xe giống nhau đó làm tuyến giữa mặt trận General Motors suy yếu dần, mở đường cho Ford tung ra một đòn nữa, đánh xuyên phòng tuyến của GM, với vũ khí là mẫu xe kiểu châu Âu Taurus và Sable. Sau đó, đến lượt người Nhật nhảy vào cuộc chiến với Acura, Lexus, và Infiniti. Lúc này, GM hầu như đã suy yếu trên khắp mặt trận.

Cách đây nhiều năm, Coca-Cola phải chiến đấu cùng lúc trên hai mặt trận, nhờ hai sản phẩm là Coke Classic (Coke cổ điển – sử dụng công thức truyền thống của Coca-Cola) và New Coke (Coke mới). Trong khi Coca-Cola cổ điển đã lấy lại được đáng kể sức mạnh ban đầu thì New Coke (cũng là một dạng Edsel của vùng Atlanta) lại vô cùng chênh vênh.

Coca-Cola đã tung ra vô số những khẩu hiệu mới: “We have a taste for you” (Chúng tôi dành một hương vị cho bạn), “The real choice” (Lựa chọn thực sự), “Catch the Wave” (Bắt lấy làn sóng), “Red, white, and you” (Đỏ, trắng và bạn), “You can‟t beat the feeling” (Bạn không thể cưỡng lại tình cảm của mình), “You can‟t beat the real thing” (Không thể chống lại sự thật). Thế nhưng tình hình vẫn không có gì biến chuyển. Đội ngũ marketing của Coca-Cola tiếp tục phấn đấu.

Thậm chí họ còn thuê một công ty ở Hollywood đóng góp các ý tưởng sáng tạo.

Nhân viên thì liên tục đưa ra những khẩu hiệu mới. Các nhà quản trị hàng đầu lại thảo luận về những đợt ra quân sáng tạo mới nhất. Xét về mặt lý thuyết, nếu tâm trí được tự do, thoải mái, nhiều ý tưởng sáng giá có thể được nảy sinh. Tuy nhiên trong trường hợp này, Coke cần một phương pháp đột phá hơn.

Coke cần tiến xa hơn. Coke chỉ có một đòn đánh duy nhất gồm hai bước – bước một là đánh lùi, bước hai là tấn công. Coke áp dụng quy luật Hy sinh để nhả sản phẩm New Coke ra. Không phải vì New Coke thất bại hay gây phiền phức cho Coke, mà vì sự tồn tại của New Coke ngăn cản việc Coke sử dụng hiệu quả vũ khí duy nhất mà họ có trong tay.

Khi đã cất kỹ New Coke ở một vị trí an toàn, Coke áp dụng quy luật Tập trung để cạnh tranh với Pepsi bằng cách định vị lại thương hiệu Coke trong tâm trí khách hàng là một “sản phẩm đích thực”. Ý tưởng này không chỉ đơn giản và hiệu quả, mà còn thật sự là một vũ khí Coke có sẵn trong tay. Điều này khai thác ấn tượng duy nhất mà Coke đã tạo dựng được trong tâm trí khách hàng: ấn tượng về một “sản phẩm đích thực”.

Để tìm ra được “đòn then chốt” đó, những người quản lý và làm công tác marketing phải nắm vững diễn biến của thị trường. Họ phải xâm nhập vào thực tế thương trường, phải trực tiếp ra trận và nhập cuộc mới có thể biết được điều gì là hiệu quả, đặc tính nào là điểm mạnh và thời điểm nào là phù hợp để quyết định tung đòn then chốt.

cái giá phải trả cho mỗi sai lầm là rất cao, nên các nhà quản lý, nhất là quản lý tài chính không thể chấp nhận ủy quyền các quyết định marketing quan trọng cho người khác. Chuyện này đã xảy ra ở General Motors. Khi những nhà quản lý tài chính tiếp quản công việc, chương trình marketing đã sụp đổ. Lợi ích đối với giới tài chính thể hiện ở những con số đem lại lợi nhuận chứ không phải ở thương hiệu.

Thế nhưng, nếu không khai phá hành trình đang đi, cuối cùng các con số cũng sẽ dao động xuống mức âm cùng với thương hiệu.

QUY LUẬT THÀNH THẬT

22 QUY LUẬT BẤT BIẾN CỦA MARKETING
QUY LUẬT 15:
QUY LUẬT THÀNH THẬT

Rất có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng một trong những cách hiệu quả nhất để đi vào tâm trí của khách hàng là: ngay từ đầu hãy thừa nhận nhược điểm của mình và sau đó biến nhược điểm đó thành điểm mạnh vượt trội. Chắc hẳn bạn đã từng nghe những câu nói tương tự như sau:

“Avis is only No. 2 in rent-a-cars.”
(Avis chỉ đứng thứ hai trên thị trường xe cho thuê)

“With a name like Smucker‟s, it has to be good.”
(Mang một cái tên như Smucker‟s, sản phẩm bắt buộc phải tốt)

“The 1970 VW will stay ugly longer.” 
(Xe VW 1970 sẽ tiếp tục xấu xí)

“Joy. The most expensive perfume in the world.” 
(Joy. Nước hoa đắt nhất thế giới)

Tại sao liều thuốc thành thật lại có hiệu quả đến thế trong marketing? Trước hết, sự thành thật sẽ làm người nghe bớt giận. Tất cả những nhận định tiêu cực của bạn về chính bạn sẽ được người nghe chấp nhận ngay và xem là đúng. Ngược lại, những nhận định tích cực, sẽ bị soi xét một cách đầy nghi hoặc, nhất là trong quảng cáo.

Hơn nữa, nhận định tích cực buộc phải có chứng minh mới làm người nghe thỏa mãn. Còn nhận định tiêu cực thì không cần chứng minh bất cứ điều gì.

“Xe VW 1970 sẽ tiếp tục xấu xí”. Một chiếc xe xấu xí chắc là đáng tin cậy.

“Joy. Nước hoa đắt nhất thế giới”. Nếu người ta sẵn sàng trả tới 375 USD một ounce thì chắc đây phải là nước hoa tốt và có hương thơm tuyệt vời.

“Mang một cái tên như Smuckers, sản phẩm bắt buộc phải tốt”. Nhiều công ty, đặc biệt là các công ty gia đình, không bao giờ tự chế nhạo cái tên của họ. Tuy nhiên gia đình Smucker lại làm ngược lại, đó là lý do tại sao Smuckers là thương hiệu hàng đầu về mứt và thạch. Nếu tên thương hiệu bạn không đẹp, bạn có hai lựa chọn: hoặc đổi tên, hoặc tận dụng cái tên đó để tiêu khiển. Đừng bao giờ phớt lờ một cái tên xấu. Đôi khi đó là lý do chính khiến khách hàng chú ý đến thương hiệu của bạn nhiều hơn.

“Avis chỉ đứng thứ hai trên thị trường xe cho thuê”. Tại sao mọi người vẫn sử dụng dịch vụ của Avis dù biết Avis chỉ đứng thứ hai? Bởi vì họ sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để vươn lên vị trí hàng đầu.


Vậy tại sao lại sử dụng một sản phẩm “hiển nhiên kém” như thế? Marketing thường là quá trình tìm kiếm cái đã rõ ràng hiển nhiên. Do bạn không thể thay đổi suy nghĩ của khách hàng một khi suy nghĩ đó đã được định hình, nên các nỗ lực marketing của bạn phải tập trung vào tận dụng các suy nghĩ đã định hình đó. Hoặc bạn phải sử dụng marketing để “nhồi nhét” ý tưởng mới vào tâm trí khách hàng.

Không một chương trình marketing nào làm việc này thông minh như các chương trình của Avis “đứng thứ hai”.

Suy nghĩ tích cực đã luôn được đánh giá quá cao. Sự phát triển bùng nổ của truyền thông trong xã hội khiến khách hàng trở nên thận trọng và cảnh giác mỗi khi được mời chào mua sắm bất cứ mặt hàng nào. Thừa nhận khuyết điểm là điều mà rất hiếm công ty làm. Do vậy, khi một công ty bắt đầu thông điệp quảng cáo bằng cách thừa nhận khiếm khuyết của mình, thì khách hàng có xu hướng, gần như là bản năng, cởi mở hơn. Cũng giống như khi có ai đó tham khảo hay hỏi ý kiến bạn về một rắc rối, khó khăn nào đó của họ, bạn luôn lắng nghe, nhiệt tình đưa ra lời khuyên, gợi ý với mong muốn giúp đỡ thực sự. Còn khi có ai đó luôn kể về các thành tích tuyệt vời của họ, bạn sẽ nhanh chóng mệt mỏi và không có hứng thú để quan tâm.

Khi Scope bước chân vào thị trường kem đánh răng với một sản phẩm kem đánh răng “có hương thơm” đã đánh trúng điểm yếu của Listerine, loại kem đánh răng “có mùi bệnh viện”. Listerine nên làm gì? Chắc chắn không nên thanh minh với khách hàng rằng mùi vị của Listerine “không tệ chút nào”, bởi phản ứng đó sẽ củng cố thêm nhận định của khách hàng về nhược điểm của Listerine. Và mọi chuyện có khả năng sẽ tồi tệ hơn. Thay vào đó, Listerine đã khéo léo sử dụng quy luật Thành thật trong các mẫu quảng cáo của mình với khẩu hiệu: “Listerine – The taste you hate twice a day!” (Mùi vị mà bạn ghét đến hai lần trong ngày). Listerine không chỉ thừa nhận rằng sản phẩm của mình có mùi vị tệ hại, mà còn biết rằng mọi người đều ghét mùi vị đó. Nhưng điều này lại làm nảy sinh một nhận thức mới trong tâm trí khách hàng rằng Listerine “diệt rất nhiều vi khuẩn”. Khách hàng suy luận rằng bất kỳ thứ gì có chút mùi của “bệnh viện” đều có khả năng diệt khuẩn.

Khủng hoảng đã trôi qua nhờ sự can thiệp của một liều thuốc: thành thật.

Khi sử dụng quy luật Thành thật, bạn cần phải thận trọng và khéo léo. Trước tiên, “khiếm khuyết” của bạn phải được khách hàng công nhận đó là khiếm khuyết” thật sự. Tiếp theo, bạn phải nhanh chóng biến khiếm khuyết đó thành điểm mạnh. Quy luật Thành thật không nhằm mục đích xin lỗi khách hàng. Mục đích của nó là tạo ra những ưu thế có thể thuyết phục đối tượng khách hàng tiềm năng.
Quy luật marketing này đã chứng minh câu châm ngôn cổ: “Thành thật là phương sách tốt nhất”.

QUY LUẬT ĐẶC TÍNH

22 QUY LUẬT BẤT BIẾN CỦA MARKETING
QUY LUẬT 14:
QUY LUẬT ĐẶC TÍNH

Theo nội dung của quy luật Độc quyền, bạn không thể sử dụng chung “từ đại diện”, hay dùng chung thương hiệu mà đối thủ cạnh tranh đang sở hữu. Bạn phải tìm một từ đại diện riêng thể hiện những đặc tính khác cho sản phẩm của mình. Có nhiều công ty đi sau đã tập trung nỗ lực để bắt chước công ty dẫn đầu.

Theo quan điểm của những công ty này: “Những công ty đứng đầu biết phải làm gì cho hiệu quả, vì thế chúng ta chỉ việc hành động tương tự như họ”. Hướng suy nghĩ này không phải lúc nào cũng chính xác.


Cách hiệu quả nhất là bạn hãy tìm cho sản phẩm của mình một đặc tính đối lập với sản phẩm của đối thủ cạnh tranh, cho phép bạn chống lại đối thủ.

Coca-Cola là thương hiệu đến sớm nhất và đã trở thành sự lựa chọn của những người lớn tuổi. Pepsi đã thành công khi định vị thương hiệu của mình là sự lựa chọn của thế hệ trẻ.

Khi Crest đã sở hữu từ “sâu răng”, các hãng kem đánh răng khác đã tránh từ này, thay vào đó, họ nhấn mạnh vào các đặc tính khác như hương vị, tác dụng làm trắng răng, bảo vệ hơi thở,...

Marketing là cuộc chiến về ý tưởng. Vì thế nếu muốn thành công, bạn phải có ý tưởng, hoặc phải tạo cho sản phẩm một đặc tính riêng mà bạn có thể dồn sức phát triển. Nếu không có ý tưởng hoặc đặc tính riêng đó, bạn nên bán sản phẩm ở giá thấp, rất thấp. Các đặc tính vốn “không bình đẳng”.

Mức độ quan trọng của các đặc tính khác nhau tùy theo từng đối tượng khách hàng. Hiểu được điều này để bạn nỗ lực tìm ra đặc tính quan trọng nhất của sản phẩm.

Ngăn ngừa sâu răng là đặc tính quan trọng nhất của kem đánh răng. Đây là một đặc tính cần thiết và xứng đáng để bạn tạo dựng cho sản phẩm của mình. Nhưng quy luật Độc quyền đã chỉ ra rằng khi một đặc tính đã bị đối thủ cạnh tranh sử dụng thành công, thì đặc tính đó không còn là của bạn. Bạn phải tìm một đặc tính khác, dù kém hấp dẫn hơn và chấp nhận thị phần nhỏ hơn trong chủng loại sản phẩm này. Lúc này, nhiệm vụ của bạn trở nên khó khăn hơn khi bạn phải tìm mọi cách để tăng thị phần bằng cách tăng cường giá trị cho đặc tính mới này.

Trong nhiều năm sản phẩm của IBM đã thống trị thị trường máy tính với thuộc tính “big”“powerful”. Những công ty nào cố gắng giành giật hai đặc tính đó đều không thành công. RCA, GE, UNIVAC, Burroughs, Honeywell, NCR, và Control Data đã tốn rất nhiều chi phí vào máy tính trung tâm. Sau đó Armonk – một công ty mới nổi ở Boston nghĩ đến đặc tính ngược lại: “small”, và thế là máy tính mini ra đời. Các công ty lớn kia đã cười nhạo Armonk vì họ nghĩ rằng các công ty Mỹchỉ thích máy tính “big” và “powerful”. Ngày nay máy tính “nhỏ” đã chiếm một thị phần lớn đến mức không ngờ đến.

Có một công ty không bao giờ cười nhạo những đặc tính mới và đối lập với sản phẩm của mình. Đó là Gillette – thương hiệu dao cạo râu hàng đầu thế giới. Gillette thống trị thị trường nhờ mặt hàng dao cạo công nghệ cao và hộp dao cạo cartridge. Khi một công ty mới nổi ở Pháp phát hiện ra thuộc tính đối lập với sản phẩm của Gillette và dựa vào đó, tung ra loại dao cạo “chỉ sử dụng một lần”, Gillette lẽ ra đã có thể cười nhạo và tiến hành các nghiên cứu để chứng minh rằng đàn ông Mỹ thích loại dao cạo nặng, đắt tiền, công nghệ cao, v.v. như thế nào.

Nhưng, họ đã không làm thế.

Thay vì vậy, Gillette nhảy vào thị trường với sản phẩm dao cạo sử dụng một lần của chính mình, mang tên Good News. Với chiến dịch quảng cáo quy mô và tốn kém, Gillette đã chiến thắng trong chủng loại sản phẩm mới này. Ngày nay dao cạo Gillette Good News thống lĩnh thị trường dao cạo dùng một lần, và loại sản phẩm dùng một lần này thì đang tiến đến thống trị ngành dao cạo. Kinh nghiệm từ câu chuyện của Gillette: không vội vàng khi dự đoán quy mô thị phần của một sản phẩm có các đặc tính mới.

Burger King đã không thành công khi cố giành giật đặc tính “fast” từ tay McDonald‟s. Nếu quay ngược lại thời gian, Burger King nên làm gì? Sử dụng đặc tính đối lập ư? Đặc tính hoàn toàn ngược lại của “fast” là “slow” – một đặc tính không thích hợp với thức ăn nhanh (fastfood).

Chỉ cần đến bất kỳ cửa hàng McDonald‟s nào, bạn cũng có thể nhìn thấy một đặc tính khác mà McDonald‟s đang sở hữu: trẻ em. Cửa hàng McDonald‟s quả là nơi mà trẻ em lôi kéo bố mẹ đến; những chiếc ghế xích đu mà McDonald‟s bày ở cửa hàng đã chứng minh điều đó. Đây cũng là một minh họa cực kỳ rõ ràng cuộc chiến ngày nào giữa Coke và Pepsi. Nếu McDonald‟s đã hướng vào đối tượng trẻ em, thì Burger King có cơ hội định vị họ là người “phục vụ cho nhóm khách hàng trưởng thành”, trong đó gồm cả những đứa trẻ không muốn bị xem là trẻ con. Nhóm khách hàng này gồm tất cả những người trên 10 tuổi. Quả là một thị trường không nhỏ.

Để chinh phục được thị trường tiềm năng này, Burger King cần áp dụng quy luật Hy sinh – nhường tất cả các khách hàng nhỏ tuổi cho McDonald‟s. Và để đưa ý tưởng vào tâm trí khách hàng, Burger King sẽ cần một từ đại diện cho đặc tính mà họ tìm ra. Từ đó có thể là “người trưởng thành”. Trẻ em thưởng thức hương vị hamburger của McDonalds, còn người trưởng thành thưởng thức hương vị thịt nướng của Burger King. Rõ ràng đây là một sự phân chia thị phần vô cùng hợp lý và hiệu quả.

QUY LUẬT HY SINH

22 QUY LUẬT BẤT BIẾN CỦA MARKETING
QUY LUẬT 13:
QUY LUẬT HY SINH

Nội dung của quy luật Hy sinh đối lập với quy luật Mở rộng. Trong nền kinh tế thị trường ngày nay, để thành công, bạn buộc phải hy sinh một trong ba thứ sau: dòng sản phẩm mới, thị trường mục tiêu, và sự thay đổi liên tục.

Đầu tiên là dòng sản phẩm. Việc bán được toàn bộ các sản phẩm trong một dòng sản phẩm là điều mơ ước của một công ty đang kinh doanh thua lỗ. Nếu muốn thành công, bạn không nên mở rộng mà phải thu hẹp dòng sản phẩm đó lại.

Lấy ví dụ về Emery Air Freight – hãng kinh doanh dịch vụ vận chuyển hàng không. Bạn có thể gửi mọi loại hàng hóa qua Emery: từ bưu kiện nhỏ đến bưu kiện lớn, từ dịch vụ chuyển phát nhanh đến dịch vụ thường.


Xét từ quan điểm marketing, Federal Express đã làm gì? Họ chỉ chuyên vào một dịch vụ duy nhất: bưu kiện nhỏ, vận chuyển ngay lập tức (overnight). Ngày nay, Federal Express lớn mạnh hơn Emery nhiều. Sự hy sinh của Federal Express mang lại một sức mạnh to lớn, chính là việc họ đã thành công khi đưa được khái niệm “ngay lập tức” vào tâm trí khách hàng. Khi nào cần phải gửi hàng ngay lập tức, mọi người sẽ gọi cho Federal Express.

Nhưng sau đó Federal Express đã làm gì? Họ lại làm đúng cái điều mà Emery đã làm – mở rộng dịch vụ cung cấp. Họ từ bỏ danh hiệu người gửi hàng nhanh “ngay lập tức”, bằng việc mua dây chuyền hàng hóa Flying Tiger của Tiger International, với giá 880 triệu USD vào năm 1989. Bây giờ Federal Express là một công ty vận tải hàng không hoạt động trên toàn cầu nhưng lại không có vị thế toàn cầu. Chỉ trong vòng 21 tháng, họ mất 1,1 tỷ USD lợi nhuận trong các giao dịch quốc tế.
Marketing là cuộc chiến về tâm lý. Nó là cuộc đọ sức về quan niệm chứ không phải về sản phẩm hay dịch vụ. 
Trong suy nghĩ của khách hàng tiềm năng, Federal Express là một công ty vận chuyển hàng hóa nhanh chóng, “ngay lập tức”. Khi thị trường bắt đầu mở rộng toàn cầu, Federal Express đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan kinh điển trong marketing: Có nên dùng thương hiệu nội địa khi hoạt
động trên thị trường quốc tế không? Có cần phải tạo ra một thương hiệu mới trên phạm vi thế giới? Hơn nữa, họ nên xử lý với DHL thế nào? [DHL đã bước chân đầu tiên vào thị trường quốc tế trong lĩnh vực dịch vụ vận chuyển nhanh.] Thật tệ, Federal Express đã từ bỏ danh tiếng gửi hàng “ngay lập tức” của mình. Tệ hơn nữa, họ lại không thay thế khái niệm đó bằng một ý tưởng mới.

Trong một thời gian dài, Eveready là thương hiệu tiên phong trong lĩnh vực sản xuất Pin. Nhưng công nghệ mới liên tục xuất hiện, đầu tiên là pin chịu tải(1), đã làm thay đổi diện mạo ngành sản xuất pin. Bạn sẽ gọi sản phẩm pin chịu tải của mình là gì nếu như bạn đã nắm giữ được thương hiệu hàng đầu trong lĩnh vực này?

Có lẽ bạn sẽ lại gọi nó là pin chịu tải Eveready, như hãng Eveready đã đặt tên sản phẩm của mình.

Tiếp theo đó là sự xuất hiện của pin kiềm. Lại một lần nữa, Eveready gọi sản phẩm pin kiềm của họ là pin kiềm Eveready, một cái tên tưởng như có ý nghĩa. Thế nhưng, công ty P.R. Mallory tung ra thị trường chỉ một dòng sản phẩm pin kiềm duy nhất. Họ đặt cho dòng sản phẩm này cái tên hay hơn: Duracell.


Sự hy sinh của Duracell đã được bù đắp, họ đã có thể đưa khái niệm “pin tuổi thọ bền” vào tâm trí khách hàng. Những mẫu quảng cáo của hãng đều thể hiện thông điệp rằng pin Duracell có tuổi thọ bền gấp đôi pin Eveready.

Lúc này, Eveready buộc phải đổi tên dòng sản phẩm pin kiềm của họ thành Energizer. Nhưng đã quá muộn. Duracell đã trở thành công ty dẫn đầu trên thị trường pin kiềm.

Thế giới kinh doanh gồm những công ty tổng hợp có quy mô lớn, hoạt động đa dạng, và những công ty chuyên sâu với mức độ tập trung cao. Nếu mở rộng thêm ngành hàng và đa dạng hóa sản phẩm là chiến lược marketing hiệu quả, thì chắc bạn sẽ phải thấy các công ty tổng hợp tiến nhanh chứ. Nhưng trên thực tế không như vậy. Hầu hết các công ty tổng hợp đều gặp khó khăn.

Hãy xem ví dụ của Kraft. Mọi người đều tưởng Kraft là một thương hiệu mạnh nhưng sản phẩm thạch và mứt của Kraft chỉ chiếm 9% thị trường, còn Smucker có thị phần lên đến 35%. Kraft hàm nghĩa “tất cả”, nhưng cái tên Smucker chỉ có nghĩa là thạch hoặc mứt, vì thạch và mứt là tất cả những gì họ sản xuất. Với sản phẩm sốt mayonnaise, Kraft nắm 18% thị trường. Còn Hellmann có tới 42%. Thực sự Kraft có một thương hiệu chiếm thị phần lớn nhất. Tuy nhiên, thương hiệu đó không mang tên Kraft, mà mang tên Philadelphia. Và thương hiệu pho mát kem Philadelphia này nắm giữ tới 70% thị trường pho mát kem.

Hãy xem tiếp ví dụ của ngành dịch vụ bán lẻ. Ở lĩnh vực này, cửa hàng bách hóa tổng hợp là đơn vị gặp nhiều khó khăn nhất.

Campeau, L.J. Hooker, và Gimbels đều phải ra tòa vì phá sản. Interstate cũng tuyên bố phá sản nhưng sau đó quyết định chuyên môn hóa vào một sản phẩm duy nhất là đồ chơi và đổi tên thành Toys'Us. Công ty ngày một làm ăn phát triển, với doanh thu khoảng 11 tỷ USD.

Nhiều dây chuyền bán lẻ đang áp dụng thành công công thức của Toys' Us: thu hẹp diện tập trung, dồn sức vào các sản phẩm chuyên sâu và đã gặt hái được sự thành công nhất định, chẳng hạn như:
Staples. Cung cấp văn phòng phẩm
The Gap. Trang phục ở nhà cho giới trẻ
Benetton. Trang phục len, cotton cho giới sành điệu
Victoria‟s Secret. Đồ lót gợi cảm
Foot Locker. Giày thể thao
Banana Republic. Trang phục đi săn
Tiếp theo, hãy thảo luận về sự hy sinh thứ hai – hy sinh thị trường mục tiêu.

Hãy lấy thị trường nước coca làm ví dụ. Coca-Cola tạo dựng được một vị thế hùng mạnh nhờ lưu được hình ảnh vào tâm trí khách hàng sớm nhất. Chẳng hạn vào cuối thập niên 50, Coke bán chạy hơn hẳn Pepsi, với tỷ số 5/1. Vậy Pepsi-Cola có thể làm gì để chống lại sự hùng mạnh của Coke?

Cuối cùng vào đầu thập niên 60, Pepsi-Cola đã triển khai một chiến lược marketing dựa trên quan điểm “chấp nhận hy sinh”. Pepsi-Cola hy sinh mọi thứ, chỉ trừ thị trường dành cho tuổi teen. Sau đó Pepsi-Cola tiếp tục khai thác thị trường này một cách thông minh bằng cách thuê những thần tượng của tuổi teen làm quảng cáo như: Michael Jackson, Lionel Richie, Don Johnson.

Chỉ với một thế hệ khách hàng, Pepsi đã xóa được khoảng cách về doanh thu với Coke. Ngày nay trong bảng tổng doanh thu của thị trường cola Mỹ, Pepsi chỉ thua Coca-Cola có 10%. Tại các siêu thị, một số khảo sát cho thấy Pepsi-Cola được tiêu thụ mạnh hơn Coca-Cola.

Mặc dù đã thành công nhưng Pepsi-Cola vẫn chịu áp lực phải mở rộng cái lều “danh mục sản phẩm”. Và họ đã gục ngã trước cám dỗ này. Theo tờ Advertising Age, thì “Pepsi-Cola đã phát triển nhanh hơn thế hệ Pepsi. Trong nỗ lực tiến hành một thay đổi lớn về marketing, con tàu Pepsi sẽ biến thành nhà cung cấp nước ngọt cho mọi người”.

“Gotta have it” (Phải làm được) là chiến lược mới của Pepsi. Trong mẫu quảng cáo của họ, những người già như Yogi Berra(1) và Regis Philbin(2) cũng uống Pepsi.
“Hạn chế của quảng cáo Pepsi trong quá khứ là đã tập trung nhiều vào giới trẻ” – Phil Dusenberry, chi nhánh quảng cáo BBDO của Pepsi, nhận định – “Lẽ ra chúng ta có thể thu được nhiều lợi nhuận hơn nếu chúng ta mở rộng đường tầm nhìn để hướng đến một mạng lưới khách hàng rộng lớn hơn, và thu hút nhiều người mua sản phẩm hơn.”
Theo tạp chí Fortune, Coca-Cola là thương hiệu mạnh nhất thế giới. Khi một thương hiệu mới như Pepsi-Cola triển khai chiến lược tập trung để cạnh tranh với Coca-Cola, không nhất thiết Coca-Cola phải thay đổi chiến lược hùng mạnh của mình.

Dường như hầu hết mọi người đều tin rằng việc thiết lập mạng lưới tiêu thụ rộng hơn sẽ thu hút nhiều khách hàng hơn, mặc dù nhiều ví dụ đã chứng minh điều ngược lại.
Lấy ví dụ Budweiser chẳng hạn.
“Khi chúng tôi bắt tay vào triển khai một kế hoạch marketing cho Budweiser, chúng tôi phải tính đến tất cả các đối tượng kháchhàng trên 21 tuổi, cho dù là họ là nam giới, phụ nữ, người da đen hay da trắng” – August Busch IV nói.
Bạn hãy xem lại các mẫu quảng cáo thuốc lá, đặc biệt là những quảng cáo trước đây đều có hình ảnh một người đàn ông và một người phụ nữ. Tại sao nhỉ? Trong một xã hội mà đa số người hút thuốc là nam giới, các nhà sản xuất thuốc lá lại muốn mở rộng thị trường của họ: “Đã có khách hàng nam giới rồi, giờ đây chúng ta sẽ mở rộng đến khách hàng nữ giới”.

Nhưng Philip Morris đã không làm như vậy? Philip Morris thu hẹp diện tập trung, nhắm vào một đối tượng duy nhất: khách hàng nam giới. Và sau đó họ còn chuyên sâu hơn nữa bằng hình ảnh “người đàn ông của những người đàn ông”, tức các chàng cao bồi. Thương hiệu này mang tên Marlboro.

Marlboro nhanh chóng trở thành loại thuốc lá được ưa chuộng và bán chạy nhất thế giới. Tại Mỹ, cả nam giới lẫn phụ nữ đều thích Marlboro.
Mục tiêu của marketing không phải là thị trường. Điều này có nghĩa là mục tiêu mà chiến lược marketing của bạn hướng tới không trùng khớp với mục tiêu của khách hàng – đối tượng thực tế sẽ sử dụng sản phẩm hay dịch vụ của bạn. 
Mặc dù khách hàng mục tiêu của Pepsi-Cola là tuổi teen, nhưng thị trường lại gồm đủ tất cả mọi người. Một người đàn ông trung niên 50 tuổi nếu muốn nghĩ rằng mình chỉ mới 29 tuổi cũng sẽ uống Pepsi.

Đối tượng mục tiêu cho quảng cáo của Marlboro là chàng cao bồi, nhưng thị trường của Marlboro là tất cả mọi người. Bạn có biết ngày nay còn lại bao nhiêu chàng cao bồi ở đất Mỹ không? Ít lắm. Và tất cả họ đều đã từng hút Marlboro.


Cuối cùng, sự hy sinh thứ ba: sự thay đổi liên tục. Nếu cố bám theo những chuyển biến của thị trường, bạn sẽ bị đánh bật khỏi hành trình bạn đang đi. Cách tốt nhất để duy trì một vị thế ổn định là kiên quyết đi theo con đường đã chọn.

People Express bắt đầu với một chỗ đứng tuy “hẹp” nhưng khá vững vàng. Họ là hãng hàng không của giới bình dân, đưa khách đến các thành phố bình dân, theo các mức giá bình dân. Thế rồi People Express đã làm gì sau khi thành công? Họ cố gắng làm tất cả mọi thứ cho tất cả mọi người. Họ đầu tư vào trang thiết bị mới, thực hiện những chuyến bay có chi phí cao đến những nơi tốn kém như Chicago và Denver, chưa kể châu Âu. Họ mua lại Frontier Airlines. Họ bổ sung thêm nhiều chuyến bay có các hạng ghế ngồi sang trọng. People Express nhanh chóng suy thoái. Họ tránh khỏi phá sản nhờ tự bán mình cho Texas Air, và hãng này đã phá sản thay cho People Express.

Trong một ví dụ ngược lại, White Castle(1) chưa bao giờ thay đổi vị trí của mình.

Ngày nay White Castle không chỉ giống như White Castle của 60 năm về trước, mà họ còn bán sản phẩm “người trượt tuyết băng giá” ngày trước ở mức giá thấp không thể tưởng. Bạn có tin không, mỗi năm doanh thu trung bình của White Castle là hơn 1 triệu USD. (Nhiều hơn Burger King và không thua gì so với McDonald‟s).

Tương lai tốt đẹp sẽ đến với những ai biết hy sinh

Đăng ký nhận bài viết